Chap 11: 11
Hôm đó, sau khi tan làm, Phỉ Thường bảo đi ghi hình là đi làm, Phỉ Thường tạt qua tiệm tạp hóa mua mấy bịch đồ ăn vặt.
Lúc thanh toán, cô thu ngân cứ lén nhìn cậu, lúc tầm mắt hai người chạm nhau thì vội vã né đi.
Phỉ Thường cảm thấy cô gái này thật thú vị.
Thực ra trong mắt người cao một mét chín lăm như cậu thì những người lùn tịt dưới kia đều rất thú vị, tất cả mọi người đều giống như mấy cây nấm ấy, nấm cao nấm thấp, nấm béo nấm gầy, cứ lắc lư dưới cổ của cậu.
Nấm gái có cái dù che màu nâu, có vài chỗ hơi bị phai màu rồi, hình như mấy ngày rồi chưa gội đầu.
Phỉ Thường thanh toán, nấm gái nhỏ giọng hỏi: "Có thể ký tên không ạ?"
Vừa nói vừa đưa cho cậu một cây bút.
Phỉ Thường: "Được chứ."
Nhân lúc nấm gái đang ngó tứ phía để tìm giấy ký tên thì cậu tiện tay ký lên tờ hóa đơn xé ở máy in hóa đơn xuống, ký xoẹt xoẹt tên mình lên.
Cậu thấy lạ ghê, nghe nói là thanh toán bằng thẻ ngân hàng mới cần ký tên, bây giờ thanh toán bằng Alipay cũng phải ký tên à?
Hôm sau, tên của Phỉ Thường được treo lên hàng loạt nhóm hóng biến.
Cô nàng nấm kia vô cùng vui vẻ đăng weibo kể lại chuyện Phỉ Thường ký tên lên tờ hóa đơn, kèm thêm là tấm ảnh cô lén chụp cậu, tờ hóa đơn kèm chứ ký, sau đó được mọi người gửi vào trong nhóm chat.
Tiêu đề bài viết là: "Làm thế nào để cho con hươu cao cổ đi lượn lờ đường phố lúc hai giờ sáng ăn no", hóa đơn có Khoai tay Lay's, sô cô la Dove, mỳ đậu đỏ ăn liền, chân gà ngâm tỏi ớt và hai cây xúc xích ngô.
Lúc này Phỉ Thường mới phản ứng được hóa ra tối hôm qua, cậu đã gặp fan đầu tiên của cuộc đời mình.
Trời ơi! Thế mà cậu không nắm chắc cơ hội, hỏi cô ấy có muốn chụp ảnh chung không.
Cậu nhớ ra lúc mình tham gia chương trình tạp kỹ đầu tiên là Cứu ếch đồng hoang, Trần Việt Dương đã nói với cậu, đợi đến khi chương trình phát sóng thì cậu chắc chắn sẽ nổi tiếng, khi ấy Phỉ Thường còn không tin.
Bây giờ cậu tin rồi, nhưng đến khi nào cậu mới có thể gặp lại Trần Việt Dương đây.
Không phải kiểu gặp cách nhau một màn hình đâu, cũng không phải gặp nhau qua trang giấy phác họa, cũng không phải kiểu gặp trong mơ mỗi đêm đâu.
......
Phỉ Thường cho rằngchuyện mình nửa đêm nửa hôm ăn một đống đồ ăn vặt như thế lộ ra xong thì người quản lý sẽ nổi giận lôi đình.
Ngờ đâu quản lý hoàn toàn không hề care, còn chạy đến đưa cho cậu tờ lịch trình rồi co giò chạy luôn.
Cậu cực kỳ thất vọng. Cứ cho là cậu không nổi đi thì chí ít bây giờ cũng chính thức debut rồi mà, sao đãi ngộ còn chẳng bằng hồi làm thực tập sinh chứ.
Quản lý chân ngắn chạy trước, Phỉ Thường chân dài đi bộ theo sau, tủi thân nói: "Anh X, cho em hỏi là sau này em..."
"Chuyện sau này của cậu thì anh không biết đâu, anh chỉ là đến giúp cậu mấy ngày này thôi, có vấn đề gì thì cứ hỏi sếp Dương."
Bình luận