Chap 1: 1
Phỉ Thường trước giờ chưa từng nghĩ đến có một ngày, bí mật của cậu sẽ bị người người truyền tai nhau trên khắp nẻo đường ngay trong đêm.
Tuy cậu thường nghe bậc tiền bối đã thành danh từ trước nói rằng, fan có một sức mạnh vô hạn, chỉ cần cậu debut thì ngay cả chuyện cậu cãi thầy cô giáo hồi tiểu học cũng sẽ bị bới ra ngay.
Nhưng vấn đề là, cậu nào đã debut.
Cậu chỉ là một thực tập sinh mới vào ngành được vỏn vẹn ba năm. Vẻ ngoài thì không tính là đẹp trai nhất, cơ bắp thì cũng chẳng phải là cuồn cuộn mê li nhất, mà xét về hát nhảy cũng chẳng thể xem là ưu tú nhất được.
Thứ duy nhất đáng được chú ý, chính là chiều cao.
Rất cao.
Siêu siêu cao.
Một mét chín lăm.
Quản lý cực kỳ ghét nói chuyện với cậu, kiểu gì cũng đau lưng mỏi cổ cho mà xem.
Ban đầu, khi nhóm nhạc nam của cậu được thành lập, phía công ty nói muốn tìm những cậu chàng với chiều cao ưu tú, để xem xem một hội con trai toàn một mét tám lăm, môi hồng răng trắng, tay dài như vượn, eo nhỏ như ong đứng cạnh nhau sẽ trở thành khung cảnh đẹp đến nhường nào.
Lúc mới gia nhập, Phỉ Thường mười bảy tuổi của chúng ta là người lùn nhất, chỉ cao có một mét tám tư phẩy năm. Cậu lén lút nhét giấy ăn dưới tất thế là trót lọt vào cửa.
Vì bị hụt mất nửa xăng ti mét ấy, những ngày tháng đầu tiên của Phỉ Thường tràn ngập trong lo lắng sợ hãi, sợ bị điều tra ra rồi bị đuổi ra khỏi công ty. Cậu khao khát muốn cao lên, ngày nghĩ, đêm trằn trọc, tập nhảy thấp thỏm mà tập hát cũng bồn chồn, ăn cơm thổn thức rồi đi ị cũng thậm thụt nhớ mong, bất kể lúc tỉnh hay mơ cũng đều muốn cao lên.
Kết quả cứ nghĩ nhiều nghĩ lắm, ấy thế mà cao lên thật.
Nhưng lại thành ra cao quá đà.
Quản lý nhìn chiều cao của cậu mà phát sầu.
Thân cao một mét chín lăm, làm người mẫu được đấy, đánh bóng rổ cũng ok luôn. Nhưng để làm idol thì thật sự là tương lai không được tươi sáng lắm.
Cao quá, cơ thể không nhịp nhàng, không theo kịp tiết tấu nhảy của nhóm.
Cao quá, quần áo giày dép đều phải được đặt làm riêng, trong khi nhóm nhạc bé tí còn chưa debut thì lấy đâu ra lắm kinh phí thế.
Cao quá, camera không bắt được, bên cạnh đó còn liên quan đến cả vị trí đứng nữa. Người ta thì làm mỹ nam thanh lịch trầm lắng, còn cậu thì làm cái cột phát sóng truyền hình cần xén bớt mấy mét chân đi.
Thế là Phỉ Thường đành ngậm đắng nuốt cay, trơ mắt nhìn đồng đội một mét tám lăm lùn tịt được debut còn cậu thì vẫn cứ vác cái danh thực tập sinh, phí hoài năm tháng thanh xuân ở công ty mà thôi.
Về sau, công ty bị công ty quản lý khác to hơn mua lại, cậu cũng lơ tơ mơ xách theo hợp đồng mới vào công ty mới.
Công ty mới nổi tiếng lắm, tiền cũng nhiều, ảnh đế ảnh hậu đếm không xuể, thiên vương giá nghìn tỷ cũng có mấy người lận, ngắt hoa bứt cỏ ven đường cũng đảm bảo sau này vươn được lên hàng lưu lượng (*).
Bình luận