Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 8: Hồi 2 - 1991: Chương 8:

Chương 8: Khép lại vụ án chặt xác ở trấn Nguyệt Lượng.
Edit: Charon_1332
________

10 giờ sáng tôi đi đến phố Nam Điền còn Lý Minh Cương thì đi chuyến xe bus tiếp theo, chúng tôi gặp nhau ở trạm xe. Triệu Lan không tới, cô phải ở lại trong cục để sắp xếp lại công việc và viết báo cáo tiến độ vụ án.

"Đội trưởng hay là chúng ta đi dò la xung quanh thử đi?" Lý Minh Cương hỏi tôi.

Tôi gật đầu rồi tiến về phía trước, trên đường chỉ có lác đác vài người, Lý Minh Cương vừa đi theo tôi vừa nói: "Nhà Phùng Vĩ có mở một cửa tiệm nhỏ ở ven đường tên là tiệm tạp hóa Tú Cầm, nghe đâu đó là tên của vợ hắn." Đi được một đoạn tôi lại nghe thấy cậu ta nói tiếp: "Úi, kia kìa, hàng xóm cạnh nhà họ cũng bán tạp hóa luôn kìa. Ơ hôm nay tiệm nhà Phùng Vĩ lại không mở cửa à?"

Tôi nhìn thì thấy có tận hai cái cửa hàng tạp hóa, tiệm bên trái thì đóng cửa kín mít còn tiệm bên phải vẫn đang mở cửa, một người phụ nữ đang ngồi sau tủ gỗ. Bọn tôi đi qua, tôi quan sát bên trong tiệm, bên trong có rất nhiều đồ đạc chất chồng lên nhau đầy lộn xộn cùng hai cái đèn lồng sáng choang treo trên đỉnh đầu người phụ nữ.

Người phụ nữ đang cắn hạt dưa, cũng không ngẩng đầu lên: "Muốn mua gì thì tự lấy." Lý Minh Cương cầm thẻ ngành giơ ra trước bàn tay đang nắm hạt dưa của người phụ nữ: "Cảnh sát đây, thẩm vấn."

Người phụ nữ bỏ hạt dưa xuống rồi đừng phắt dậy, lôi một cái lược màu tím ra chải chải tóc sau đó mỉm cười với bọn tôi: "Xin chào đồng chí cảnh sát, xin hỏi có chuyện gì không?"

"Làm phiền cô hợp tác trả lời một số câu hỏi của chúng tôi."

"Dạ, vâng vâng, tôi hợp tác mà."

Tôi hỏi cô: "Chủ của cửa hàng bên cạnh tên là Phùng Vĩ à?"

"Đúng thế." Nhưng người phụ nữ lại lập tức sửa lại: "À không, là Phùng Vĩ là Tô Tú Cầm vợ cậu ta chứ, đó là cửa tiệm của hai người họ."

Tôi lại hỏi tiếp: "Sao họ lại đóng tiệm? Hôm qua có mở cửa không?"

"Không mở, đóng cửa mấy hôm rồi. Chắc đồng chí cảnh sát chưa biết nhỉ, Tù Cầm bị bệnh, bệnh gì ta, cài gì ta... trắng máu gì ấy, không phải, cổ nhập viện mấy hôm rồi, hôm qua tôi vừa đến thăm xong."

Tôi nhắc cô: "Bệnh máu trắng?"

Người phụ nữ vỗ bàn: "Đúng rồi! Cổ bị bệnh máu trắng, bệnh này còn gọi là ung thư máu đúng không? Tôi nghe thấy Phùng Vĩ nhắc mấy lần."

Tôi gật đầu rồi hỏi tiếp: "Vợ anh ta mắc bệnh lâu chưa?"

Người phụ nữ suy nghĩ một lúc mới đáp: "Tôi cũng không không biết nữa, họ mới chuyện đến đây hồi năm ngoái, tôi nhớ khi ấy Tú Cầm đã tiêm và uống thuốc rồi, chắc cũng mấy năm hơn rồi." Cô lại nói tiếp: "Bệnh này tốn nhiều lắm đồng chí cảnh sát ạ, ngày nào Phùng Vĩ cũng cắm đầu cắm cổ vào làm công nhật, vợ cậu ta cũng cố lê thân ra trông tiệm. Hai anh nói xem họ đến đây làm gì cơ chứ, sao không tìm chỗ nào đông người mà mở tiệm hả trời chứ cái phố Nam Thiên này nó vắng hoe, anh nhìn lề đường bên kia đi, chẳng có lấy một sợi lông chứ nói gì đến khách với chả khứa...." Người phụ nữ còn nói gì đó nhưng tôi không nghe nữa.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...