Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 7: Hồi 2 - 1991: Chương 7

Chương 7: Nhóc ấy trông giống một bé gái.
Edit: Charon_1332
_______

Một tuần sau, chúng tôi xác định nghi phạm có hiềm nghi lớn nhất bây giờ là Phùng Vĩ. Tôi sai Phùng Vĩ đi hỏi thăm địa chỉ nhà của Phùng Vĩ thì biết đối tượng đang sống ở phố Nam Điền.

Hai hôm nay trời đổ mưa tầm tã nên tôi đành gác chuyện này sang một bên rồi cho Triệu Lan và Lý Minh Cương nghỉ hai ngày, thật ra là tôi cũng muốn được nghỉ ngơi.

Có một khoảng thời gian tôi luôn cảm thấy khó chịu khi ở trong nhà nghỉ nhưng giờ thì tôi quen rồi, tôi kéo rèm sau đó lên giường nằm. Trong phòng tối om chẳng có lấy một ánh đèn, tôi mở mắt nghe tiếng mưa rơi, chúng cách tôi càng lúc càng gần rồi tôi nhắm mắt lại, cảm giác như đang ngâm mình trong một hồ nước tối đen.

Tôi không ngủ được nên đành xuống giường, xuống lầu mua một chiếc ô rồi đi dạo trên phố, tôi không biết mình muốn đi đâu và cũng chẳng biết phía trước là đâu. Tôi đi dưới mưa một lúc lâu, trên đường đi, dường như tôi đã bị mất đi một phần trí nhớ vì tôi chẳng còn nhớ mình đã đến đó bằng cách nào, thậm chí tôi còn chẳng nhớ nổi những gì mình đã thấy dọc đường đầu, như thể vừa ngẩng đầu thì tôi đã đi thẳng từ nhà nghỉ đến đây rồi, giờ chỉ còn mình mưa ở cạnh tôi, làm ướt ống quần tôi và khiến tôi cảm thấy ướt át, tôi nhìn quanh thì nhận ra mình đã đi đến hẻm phố Hồng.

Tôi không muốn về nhà nghỉ nên đành đi tiếp, trên đường vắng tanh không một bóng người, tôi cúi đầu nhìn nước mưa thấm vào đế giày mình. Tiếng chuông xe đạp bỗng vang lên inh ỏi, âm thanh ấy vô cùng chói tai khiến tôi nhíu mày ngẩng đầu lên, đúng lúc ấy tôi trông thấy một người đang đứng bên kia đường.

Trong màn mưa tầm tã, nhóc ấy cầm ô đứng đó trông như một cây nấm nhỏ lùn tịt.

Cách một con đường, tôi nhìn nhóc, nhóc cũng nhìn tôi.

Tôi không biết sao mình lại gặp nhóc khờ ở đây, lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau là vào hôm thẩm vấn Khương Đạo Vũ, tôi có cảm giác hình như nhóc ấy đang đợi tôi, chúng tôi chắc chắn sẽ gặp nhau ở đây.

Nhóc khờ cầm một chiếc ô màu xanh lơ, trông hơi cũ nhưng màu vẫn rất tươi.

Tôi không định để tâm đến nhóc nên bèn đi tiếp. Tôi dừng lại, liếc nhìn cửa tiệm ở đối diện, trên cửa của tiệm có gắn một cái bảng hiệu được viết bằng sơn đỏ: "Thịt Gà Lấy Liền", màu sắc ấy khiến tôi liên tưởng đến màu máu, chúng giống y hệt nhau. Chủ tiệm là một người đàn ông đội chiếc mũ trắng đeo một chiếc tạp dề trắng nhem nhuốc máu, hắn đang ngồi xổm cầm dao cắt tiết gà, con gà cứ vỗ cánh phành phạch thế là hắn bèn túm chặt lấy cánh gà, máu từ cổ nó chảy xuống cái bát con trắng sứ trên sàn rồi hòa cùng với nước, sau đó tôi thấy người đàn ông ném nó vào nồi nước nóng, rồi nó sẽ biến thành một cái xác giống như những con gà được treo trên giá hoặc có lẽ đã được định sẵn là thế rồi.

Tôi nghe thấy tiếng bước chân vang lên sau lưng mình bèn ngoảnh đầu lại nhìn.

Nhóc khờ bị tôi dọa sợ, nhóc nhìn tôi mỉm cười rồi xoay người chạy vụt đi. Nhóc chạy một đoạn rồi lại quay đầu nhìn tôi, tôi đứng im tại chỗ, nhóc nhìn tôi chằm chằm sau đó từ từ nhích lại gần tôi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...