Chap 79: 79
Dịch : Trixie Lynn
Khang Miễn phản ứng lại, vẻ mặt ngây ra một lúc, rồi lại càng kích động hơn:
"À... đúng rồi, không thể chậm trễ, lỡ bị tiêu chảy thì ảnh hưởng tới việc tập luyện..."
Fly quay lại, nghiêm túc nhìn Khang Miễn:
"Không sao đâu, lúc nào cũng có thể ăn được mà! Không cần vội! Ít nhất khi tất cả các trận đấu xong rồi, chúng ta không phải lo bị tiêu chảy nữa."
Châu Tùng Dục: "Không được."
Khang Miễn quay lại, ngạc nhiên nhìn Châu Tùng Dục, vẻ mặt đầy thất vọng và sốc vì bị phản bội:
"Tại sao vậy?"
Châu Tùng Dục: "Vì dạ dày của cậu không tốt."
Khang Miễn tức giận:
"Xin cậu đấy, tôi sẽ uống thuốc dạ dày trước, xin cậu đó..."
Châu Tùng Dục: "Không được."
Trận đấu sắp bắt đầu, Fly nhẹ nhàng an ủi Khang Miễn:
"Không sao đâu, anh có thể ăn lén mà."
Khang Miễn nhìn một lúc, rồi đặt tay lên bàn phím và chuột, nói:
"Không được đâu! Châu Tùng Dục có cái mũi chó, nếu bị cậu ấy phát hiện, cậu ấy sẽ giận mất!"
Chỉ vài phút ngắn ngủi mà đã diễn ra một màn kịch lớn, khiến cho đối thủ Bắc Mỹ số 1 cũng phải ngạc nhiên. Tất nhiên, sau này khi đoạn video tổng hợp từ trận thi đấu được tung ra, người xem gần như cười chết.
Thậm chí có người còn cắt video của Khang Miễn và Dư Thanh, làm một clip:
"Làm sao để thành diễn viên xuất sắc."
Còn về món lẩu đó, quả thật là ngon vô cùng.
Vào game cũng chẳng sao, nhưng còn bị bắt lỗi về diễn xuất nữa.
...
Tất nhiên, đây chỉ là chuyện sau này, giờ chúng ta quay lại với đấu trường.
Thực ra, dù nói là không có dấu hiệu gì, nhưng nếu thật sự không có thì họ cũng chẳng cần phải diễn kịch như vậy.
Ít nhất đội Bắc Mỹ số 1 sẽ bắt đầu suy nghĩ, tại sao Khang Miễn lại tức giận, vì đã thua 2 ván? Tại sao lại thua? Vì 2 ván trước rõ ràng có chiến thuật, còn 2 ván sau thì không có chiến thuật, chỉ dựa vào sự chỉ huy của đội trưởng và kết quả là thua.
Vậy có phải là ván này sẽ dùng chiến thuật không?
Nhưng chiến thuật của 2 ván trước sẽ không được lặp lại, vậy ván này sẽ là gì?
Hơn nữa, liệu lúc nãy có phải chỉ là diễn kịch không? Hay là thật sự?
Một khi suy nghĩ cố định hình thành, sẽ khiến đội Bắc Mỹ số 1 trở nên bối rối, sợ rằng một số điều có thể là mồi câu hay cái bẫy mà đội BTW đã đặt ra.
Vì vậy, khi Khang Miễn một mình xông ra để tấn công, họ thực sự không dám lơ là, sợ rằng phía sau có người mai phục.
Bình luận