Chap 9: 9
Lý Tĩnh Huấn bị ném quỳ ở hậu viện, Chiết Chi đuổi theo sau, biết Phong Nguyệt làm vậy là do tức giận.
Nhiều năm qua ở Nam Phong quán, ngoại trừ ông chủ chân chính, vị đầu bài đứng vững không ngã này nói chuyện cũng rất có trọng lượng, muốn đánh muốn phạt, trước nay cha lớn chưa từng hỏi đến dù chỉ một câu, trước mắt chỉ có mong lát nữa Phong Nguyệt có thể nguôi giận.
Lý Tĩnh Huấn nhìn sắc mặt Chiết Chi không tốt, cười lớn hai tiếng nói: "Ngươi nhìn ta hiện tại thân thể khỏe mạnh, chịu phạt một chút thì có sao đâu cũng chỉ là phạt quỳ thôi mà. Trước kia trong cung...trong nhà cũng quỳ đến quen rồi."
Chiết Chi quan sát thân thể nhỏ bé của Lý Tĩnh Huấn, thân eo mảnh dẻ đủ cho người nắm, trên khuôn mặt đầy vẻ không tin tưởng.
Lý Tĩnh Huấn lại vén tay áo, nâng lên một đống thịt nhỏ: "Ngươi nhìn, ta hiện tại khỏe mạnh lắm đấy nhé!"
Chiết Chi phì một tiếng bật cười, cười lên, ánh mắt liền thay đổi.
Lý Tĩnh Huấn theo hướng Chiết Chi nhìn lại, thấy năm sáu tên đàn ông đứng sau lưng y, bọn họ mặc quần áo chạy đường, áo xanh quần đen, trên mặt đều không mang theo ý tốt.
Cầm đầu là một người đầu trọc, vết sẹo dài từ xương mày kéo đến cằm, bên cạnh là một gã mắt láo liêng nhanh chóng dời một chiếc ghế qua, cúi đầu khom lưng dâng lên.
Chiết Chi đứng lên nói: "A Tứ, ngươi làm cái gì vậy?"
A Tứ sờ sờ đầu trọc, nhìn thẳng vào Lý Tĩnh Huấn, mắt lộ hung quang, hai tên đàn ông gầy gò bên cạnh tiến lên đẩy Chiết Chi một cái: "Đại ca của chúng ta dạy dỗ người mới, ít xen vào, mau đi đi."
Chiết Chi đổi sắc mặt: "A Tứ, y là người cha lớn lên tiếng lưu lại, ngươi dám đụng vào y, không sợ cha lớn biết sao?"
A Tứ cười nhạo một tiếng: "Ông già kia lưu lại cũng là người của ta, chạy đường trong quán này làm gì có ai dám lên mặt với lão tử? Hôm sau ngươi cứ ra sau hẻm tối tìm hiểu là tự biết."
Chiết Chi còn đang tranh cãi không ngừng, liền bị hai người cưỡng ép lôi đi.
Lý Tĩnh Huấn lạnh lùng dò xét những người này, đầu trọc quen thuộc, trong quán chỉ có một người, khiến y nhớ tới đêm đó nhục nhã giãy dụa. Gã đàn ông thân hình cao lớn, che đậy ánh sáng trên đỉnh đầu.
Cằm A Tứ vừa nhấc: "Sao? Không phục?" Cười khan hai tiếng, "Các ngươi nhìn tiểu tử này có giống con mèo non hay không?"
Lý Tĩnh Huấn phút chốc đứng lên, y sẽ không quỳ trước loại người này.
Mấy người bên cạnh cố ý tới gần nhìn, cười phá lên: "Đúng nha! Mèo con sao thế? Muốn ăn thịt người sao? Gia giơ chân cho ngươi liếm thử nhé?"
Chung quanh yên tĩnh, sai vặt trước kia vẩy nước quét nhà đều không thấy, rối rít trốn đi coi như không thấy gì, A Tứ là lão đại của 'người phía dưới'. Nhìn dáng vẻ này, là lão đại muốn 'lập quy củ'.
Nhưng tên người mới này cũng thật có năng lực, tới không được mấy ngày, có thể đắc tội cả đầu bảng và lão đại, cũng không biết là loại sao chổi nào.
Bình luận