Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 8: 8

Mặt trời lên cao, gió khuất bóng, chạy đường Lưu Trụ Tử của Nam Phong quán vắt giẻ lau lên vai đánh một cái ngáp. Sau khi gã dọn xong đống bừa bộn tối hôm qua thì lại bắt gặp một thiếu niên hai tay xách thùng nước nóng chạy từ hậu viện đi thẳng lên lầu. Cả đường đi thùng nước lung la lung lay khiến không ít nước bị rớt ra ngoài, Lưu Trụ Tử lặng lẽ đi theo, nhìn y tiến vào gian phòng sâu nhất trên tầng ba.

Đó là phòng tắm của Phong Nguyệt.

Chỉ chốc lát sau y lại chạy ra, ồn ào xuống lầu, kế đó lại xách thêm một thùng nước khác, vòng đi vòng lại.

Lưu Trụ Tử biết bình thường đều là Tiểu Nguyệt Nhi thò mặt ra lấy lòng, mấy việc chạy ngược chạy xuôi đều do hắn làm, bỗng nhiên biến thành người khác, cũng không biết là họa hay phúc.

Trên lầu nhanh chóng truyền ra tiếng sứ vỡ, Phong Nguyệt vô cùng tức giận quát: "Sao lại chậm như vậy? Hơn nửa ngày mà nước tắm rửa vẫn chưa chuẩn bị xong, muốn ta ở đây chờ ngươi sao tiểu thiếu gia?" ba chữ cuối cùng bị cố ý kéo dài.

Trời còn chưa sáng Lý Tĩnh Huấn đã bị kéo đi đun nước, bụng y trống rỗng, tứ chi vô lực, cố gắng chống đỡ để đi múc nước. Bởi vì làm việc nặng nên chỉ đi mấy chuyến mà tay y đã bị mài ra mấy vết phồng rộp, y chịu đựng tiếp tục xách nước làm vết phồng vỡ ra, lòng bàn tay ướt sũng.

Phong Nguyệt vừa tiến vào nhìn thấy thùng nước tắm chỉ có một nửa, lập tức nóng nảy ném chén trà trên bàn xuống đất.

Da đầu Lý Tĩnh Huấn kéo căng, thiếu niên mười bảy tuổi, mới được ăn no không đến hai ngày, thân hình thon gầy, hiện ra ở trước mặt Phong Nguyệt giống như con gà con.

Phong Nguyệt thấy y không nói lời nào, trước tiên là nghiêng thân, khoảng cách này không xa không gần, Lý Tĩnh Huấn có thể ngửi thấy hương lê như ẩn như hiện trên người đối phương.

Phong Nguyệt cười nhạo nói: "Thế nào, bị người ta mắng hai câu đã không chịu nổi rồi? Người vẫn tưởng người là cẩm y ngọc thực quý công tử sao? Khinh thường làm bạn với kỹ nữ cho nên hầu hạ kỹ nữ cũng chẳng coi ra gì đúng không?"

Ngôn từ hạ nhục như thế khiến thân thể Lý Tĩnh Huấn chấn động. Trước kia nhị hoàng huynh của y thí quân soán vị, trong số những huynh đệ chỉ có y may mắn chạy thoát khỏi hỏa hoạn, lưu lạc dân gian nhận hết đau khổ, sau này đến bước đường cùng tự bán mình để hậu táng Lý Nguy, cũng là mai táng thân nhân cuối cùng của bản thân trên thế gian, từ đây chỉ còn một dân thường gọi Lý Tĩnh Huấn, không còn bát hoàng tử Lý Tĩnh Huấn.

Dân thường thì nên trải qua cuộc sống của dân thường. Phận ăn nhờ ở đậu, dù có không cam lòng đến đâu cũng chịu nhục trước rồi đợi sau lại tìm cơ hội.

Lòng bàn tay truyền đến từng trận đau đớn, Lý Tĩnh Huấn vuốt nhẹ ngón tay nói: "Hôm nay chậm chút, ngày mai sẽ không như vậy nữa." Giống như học sinh bị giáo huấn.

Phong Nguyệt lặng lẽ nhìn y, vung tay lên: "Mau chuẩn bị nước cho tốt, nếu không thì cẩn thận da của mình đi."

Lý Tĩnh Huấn quay người chạy xuống lầu, người dưới lầu từ khi nghe tiếng chén trà vỡ nát liền chạy qua xem kịch. Lưu Trụ Tử lộ ra vẻ mặt vui sướng khi người khác gặp nạn, quay đi quay lại, A Tứ chẳng biết từ lúc nào xuất hiện, gã biến sắc: "Đại ca, hôm nay huynh làm sao lại dậy sớm vậy? Công việc để chúng tiểu nhân làm là được rồi, huynh cứ nghỉ ngơi đi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...