Chap 7: 7
Trăng sáng treo cao, cửa gỗ đỏ sơn son mở rộng chào đón khách nhân, hồng tụ phiêu hương, cả sảnh đường rực rỡ sắc màu.
Khách nhân ngồi đầy trong sảnh, ôm quan nhân quen thuộc hoặc xướng khúc, hoặc trêu chọc, âm thanh truyền đi rất xa.
Vương ma ma mặc một bộ gấm hoa bát đoàn [1], trên đầu vẫn cài một đóa mẫu đơn nở rộ, xuất hiện ở sảnh lớn, phía sau là A Tứ. Chuông bạc vang lên ba lần, âm thanh ca múa ngừng lại, tất cả mọi người lập tức chuyển ánh mắt về phía mụ.
[1] gấm hoa bát đoàn: một loại lễ phục điển hình của quý tộc nhà Thanh, từng được đề cập trong Hồng Lâu Mộng. Bát đoàn ý chỉ trên mặt y phục sẽ dệt lụa hoa hoặc có tám loại hoa văn hình tròn.
Vương ma ma cất cao giọng nói: "Các vị đang ngồi đều là khách quen của Nam Phong quán, mọi người đều biết chiêu bài của Nam Phong quán trước nay luôn chất lượng, các quan nhân đều xuất chúng hơn người, dựa vào các vị đại gia yêu thích, đảm bảo khiến các ngài vui đến quên trời quên đất. Hôm nay là ngày đặc biệt, có một mặt hàng mới tới, mời các vị thượng thức." Giơ tay vỗ ba cái: "Quan nhân Mị Ly."
Vừa mới nói xong, hơn mười cặp mắt theo tiếng nói nhìn qua. Chỉ thấy một người chưa từng thấy trước đó chậm rãi đi ra, thân trên mặc áo mỏng màu đỏ, bên ngoài khoác áo gấm màu xanh. Một đôi chân nhỏ bước đi miễn cưỡng lộ ra vớ lụa xanh ngọc, sơn móng tay hình hoa diên vĩ rực rỡ bắt mắt.
Lý Tĩnh Huấn nhìn chằm chằm người kia một lúc lâu: "Xuân Hỉ?"
Nhìn kĩ, dáng vẻ người này với lần đầu tiên gặp mặt đã như thành hai người khác nhau. Khuôn mặt lấm lem tro bụi đã không thấy nữa, liếc qua chắc chắn ngộ nhận là sủng cơ được thiếu gia nhà nào nuôi.
Vương ma ma tỏ ra lạnh nhạt nhìn người ngồi bên dưới. Dục vọng của các nam nhân đều hiện rõ trên mặt khiến mụ âm thầm đắc ý vài phần.
Dưới đài có một vị Mã công tử xưa nay thích nhất là mấy trò mới mẻ, giờ phút này đúng lúc uống đến ngà say, giống như vén chăn nhấc lên quan nhân trong ngực, tới gần tinh tế đánh giá một phen: "Bao nhiêu tiền?"
Ngón tay Vương ma ma giật giật, không mở miệng.
Ông chủ Tần ở bên cạnh cũng cười đứng lên: "Đừng vội, theo quy củ của Nam Phong quán, đêm đầu tiên của quan nhân sẽ trả giá, mọi người từng người một trả giá, đi một vòng sau đó nhìn tâm ý của quan nhân, chọn trúng mới đến lượt ngươi."
Vương ma ma tán dương gật đầu đáp: "Không sai, Mị Ly của chúng ta giá thấp nhất là một ngàn lượng."
Mã công tử lập tức thốt lên: "Hai ngàn lượng."
Tiếp đến có người kêu to: "Hai ngàn năm trăm lượng."
"Hai ngàn tám trăm lượng."
Tùy tùng ở bên cạnh ông chủ Tần lên tiếng: "Ba ngàn lượng."
...
Lý Tĩnh Huấn đứng bên cạnh Chiết Chi, dựa vào cột trụ ở hành lang. Y có hơi chú ý một màn náo nhiệt bên trong sảnh đường, chỉ quay người sang nói với Chiết Chi: "Các ngươi lúc trước cũng như vậy sao?"
Bình luận