Chap 35: 35
Edit: Cỏ ca
Tay Lý Đậu cầm đèn cung đình, đi qua hành lang thật dài, kỳ lân xanh đậm hung mãnh thêu trước ngực kéo thành một dải, mới nhìn, uy thế hiển hách nhưng cẩn thận nhìn kĩ, dáng vẻ kia chỉ như một thiếu niên mười bốn mười lăm, môi hồng răng trắng, cực kỳ tuấn tú. Tuổi còn trẻ đã lên đến chức tổng quản Tư Lễ Giám, trong cung không tránh khỏi lời đồn thổi, người bên ngoài nói gì hắn cũng không thèm để ý, chỉ có vị chủ nhân kia có hơi nhăn mày, hắn đều run bần bật theo.
Người trong thiên hạ đều biết, có một thời gian, gió tanh mưa máu, mấy trăm quan văn bị chặt đầu, xét nhà tìm ra vàng bạc chứa đầy mười mấy cái xe lớn, Lý Đậu chưa hề thấy qua nhiều bảo bối như vậy. Trong nhà thượng thư Vương Hữu Trinh tìm thấy 'Ngân hoa hỏa thụ', toàn thân cao ba thước, nghe người ta nói là chế từ huyết ngọc, bốn mươi chín rễ cây, mỗi một cây đều trang trí lá vàng, nhìn từ xa lộng lẫy đến chói mắt.
Bình tĩnh mà nhìn, chủ tử cũng không phải người hung ác, ngày đầu tiên đăng cơ liền hạ chỉ cho những người còn làm việc ở Hoán Y Cục thăng lên làm tổng lĩnh nội thị, biết được hắn từng đọc sách, sau ba tháng điều hắn đến ngự thư phòng theo hầu, sau lại thăng lên thành Tư Lễ Giám, nắm quyền một chốn.
Chủ tử thưởng phạt phân minh, không yêu xa hoa, không thích phô trương, sau khi bãi triều phần lớn thời gian đều ở thư phòng, có một lần, bệ hạ đang đọc sách, Lý Đậu theo hầu ở bên cạnh, thấy giấy tuyên cất giữ nhiều ngày, có hơi ẩm ướt, liền tự ý lấy ra ngoài phơi ở cửa sổ. Đây vốn chỉ là chuyện nhỏ, sau khi làm xong, Lý Đậu xoay người, phát hiện hoàng đế đang nhìn chính mình.
Hắn lúc đó bị dọa đến quỳ xuống đất không đứng lên nổi, liên tục dập đầu, nghĩ đến có phải chọc giận vị đế vương này ở đâu hay không, nửa ngày, hắn nghe được một câu: "Sư phó ngươi lúc trước cũng như vậy, không thích lãng phí, ngay cả quần áo trẫm mặc hỏng khi còn nhỏ, thực sự không mặc được nữa, ông ấy mới mới chịu bỏ đi, trong cung có rất nhiều người chướng mắt điệu bộ của ông ấy. Bọn họ mỉa mai ông ấy có chỗ nào giống dáng vẻ của đại thái giám tổng quản, nhưng bọn họ không biết, do ông ấy như vậy mà sau khi chạy trốn ra khỏi cung, ông ấy mới có thể che chở trẫm sống tiếp...Ông ấy lớn tuổi rồi, người ta con đàn cháu đống, ông ấy lại không có gì, ngoại trừ trông coi trẫm, thì chỉ thu ngươi làm đồ đệ. Nghe nói khi cung biến, ông ấy tự tay nhéo lỗ tai ngươi đuổi ngươi đi, đoạn tuyệt quan hệ từ đây."
Lý Đậu sững người tại chỗ, hoàng đế đi lướt qua người hắn: "Tiền lương hàng tháng của ngươi trẫm cho ngươi thêm mười lượng, khi ngươi rời đi, đốt thêm chút hương cùng tiền giấy."
Một tháng sau khi chủ tử đăng cơ, triều chính mới dần bình ổn, đám đại thần thượng thư giám tuyển hậu phi, mở rộng cung đình, để hoàng gia kéo dài hậu tự, vị hoàng đế kia lại giữ lại tất cả sổ gấp không mở ra xem. Đám đại thần cố chấp cầu xin, y liền nói, bây giờ chiến sự không yên, bách tính còn chịu khổ, trẫm không đành lòng hưởng lạc. Hậu cung cho đến nay vẫn trống rỗng, khiến người người thổn thức vị đế vương trẻ tuổi này.
Nhưng chỉ có Lý Đậu biết, trong hậu cung có một nơi hẻo lánh gọi là Lung Nguyệt Hiên, mỗi lúc đêm khuya vắng người, bệ hạ liền sẽ đi về nơi đó ngủ lại, đến khi tảng sáng thì trở về Vị Ương cung, y ở đó được cung nhân hầu hạ rửa mặt, thay y phục, vào triều.
Bình luận