Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 34: 34

Mấy chục toa xe chở tù nhân, người ở bên trong hàng rào gỗ bẩn thỉu đến nỗi không thể nhìn thấy thân phận lúc xưa.

Nghe nói quan viên lục bộ cửu khanh tam phẩm trở lên đều bị phán chém đầu, họ hàng trong tộc lưu vong ba ngàn dặm. Những người từng bị chèn ép, từng bị giáng chức được triệu hồi, phục hồi lại chức quan.

Yến Túc Tông vào một ngày nào đó không có điềm báo trước, long ngự tân thiên, không có người kế vị. Hoàng hậu một mực muốn buông rèm nhiếp chính, một mình thâu tóm quyền lực, cùng lục bộ thượng thư kết thành xã đảng đánh nhau như nước với lửa. Thế nhưng trong cung lại có người đào được một con rùa đá, bị sương gió nhiều năm ăn mòn, phía trên viết bốn chữ lớn: Chân long hồi cung. Nhất thời, lòng người liền động.

Không bao lâu, vị thái tử một năm trước đi vào đám cháy trước mắt bao nhiêu người vậy mà không chút xây xát nào xuất hiện trở lại, nghe nói, hoàng hậu ngồi ở phía sau rèm bị dọa vỡ mật ngay tại triều đường.

Quốc Tính gia dẫn đầu ba vạn tinh quân, bao vây Quang Minh điện, cầm trong tay di chiếu của Thánh tổ, từng bước một hộ tống tân quân đăng cơ.

Bách quan lễ bái, vạn vật tĩnh lặng.

Yến Ai Đế, niên hiệu Võ Đức, nghe nói lúc đó đại thần và hoàng đế tranh cãi hồi lâu, hoàng đế trẻ tuổi kiên quyết muốn dùng chữ Ai này. Y nói, dưới quyền lực, luôn có hàng triệu xác chết, máu chảy thành sông, nên nói quốc gia này bất hạnh, trẫm thương dân chúng nhiều gian khó, sâu xa mà than thở nhằm che đậy nước mắt.

Bách tính vây kín tại cửa Thái Thị, mấy chục người, một đầu xiềng xích, để chân trần, lần lượt bị áp giải ra, đã từng là người đứng trên vạn người, tiếng tăm tốt đẹp, tiền tiêu như nước, nắm giữ quyền sinh sát, một khi suy tàn trở thành tội nhân.

Phong Nguyệt bình tĩnh đứng giữa đám đông, nhìn từng khuôn mặt quen thuộc. Vương Hữu Trinh đã từng vì hắn vung tiền như rác, Lưu thị lang phong lưu thành tính, còn có người kia, Hoàng Hữu Vi, người mà hắn không muốn nhớ tới nhất, tóc tai gã bù xù, lưng đeo lệnh bài vong mạng. Đao phủ mặt mày dữ tợn lặng im, ánh sáng mặt trời giữa trưa, quan giám hình vừa cất lệnh, chém đầu người giống như chém một quả dưa thái một mớ rau chỉ trong một cái chớp mắt đã rơi xuống.

Đám đông ùa lên tranh giành, Phong Nguyệt xoay người, đi về hướng ngược lại, tuyết trên mặt đất đã tan, hắn ngẩng đầu một cái, ánh nắng nhàn nhạt chiếu lên mặt. Trong đầu giống như bắt được cái gì, căng đầy, lại giống như bay mất đi cái gì, trống rỗng.

Hắn đi trên đường lớn, chẳng có mục đích gì. Mùa đông trôi qua, mọi người tựa như đã chịu đựng qua được khổ nạn lớn nhất, nhao nhao đi ra đầu phố, cách đó không xa lều cháo được dựng lên, mười mấy cái nồi lớn, đám người tự động xếp thành hai hàng dài. Một lão nông sợ hãi dùng vạt áo lau tay, tiếp nhận cháo gạo nặng trĩu, phía trên bát cháo đạt một cái bánh mỳ, nước mắt lão nông tuân đầy mặt.

Rất nhiều người đều đang nghị luận, tân hoàng đăng cơ, quét sạch tham quan, trừng phạt kẻ gian, trả lại của cải cho dân. Lều cháo giống như vậy cứ mười dặm lại có một cái, y còn hạ lệnh, tất cả ruộng đất của tham quan chia đều cho mỗi người sáu mẫu, dân thường có thể nhận đất dựa trên hộ tịch, hằng năm giao nộp bốn phần mười cho công quỹ là được, lưu dân tiện tịch có thể thông qua kiểm tra hoặc thử tay nghề đạt được thân phận, cũng có thể hưởng ruộng đất.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...