Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 33: 33

Phong Nguyệt trở về từ bên ngoài, khóa cửa lại, ngăn cản gió lạnh thấu xương thổi vào trong, than lửa trong chậu vẫn còn hơi ấm, hắn từ trên bếp mang một thanh củi đốt đỏ bừng ném vào trong, dùng trâm gẩy qua rồi dùng tấm ngăn đậy lại.

"Hôm nay là giao thừa, bên ngoài vẫn không có ai, ta đổi được chút bánh mỳ và khoai lang, đợi lúc nữa hấp lên làm thành cháo có được không?"

"Ta lấy chút thuốc thoa ngoài da, đắp lên cho em sẽ không còn đau nữa."

"Tiểu Huấn, em phải ngoan ngoãn một chút..."

Lý Tĩnh Huấn dùng lực vịn lên thành giường, Phong Nguyệt vội đỡ lấy y: "Muốn làm gì thì gọi ta, không cần tự mình làm."

Lý Tĩnh Huấn nhỏ giọng nói: "Ta...ta muốn đi vệ sinh."

Phong Nguyệt lôi chậu gỗ từ dưới giường ra, mùi nước tiểu nhàn nhạt tỏa ra, hắn chuyển tay cởi dây lưng của Lý Tĩnh Huấn, tiểu Huấn một tay bắt lấy tay của hắn: "Ta tự đi", hai chân của y vẫn bị thanh nẹp cố định, hơi kéo quần xuống, cúi người ghé sát lại gần chậu gỗ.

Phong Nguyệt trực tiếp ôm y ngồi lên đùi mình, tư thế giống như ôm một đứa trẻ đi tiểu, Lý Tĩnh Huấn không đi được, dây thần kinh xấu hổ của y không cho phép y tùy tiện như thế, Phong Nguyệt lại không buông tay ra, trên môi mấp máy phát ra hai tiếng "Xuy, xuy" sau đó mát xa bụng của y. Cứ như vậy chiến đấu thật lâu, Lý Tĩnh Huấn rốt cuộc nhận thua, lần thứ nhất hoàn thành.

Phong Nguyệt rất hài lòng, hắn thích làm mấy chuyện này cho tiểu Huấn, nhìn y càng thêm ỷ lại với hắn, hắn hưởng thụ thời điểm vừa dịu dàng vừa thân thiết thế này.

Ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa, Phong Nguyệt ôm tiểu Huấn vào giường, nhét xong góc chăn, quay đầu đi mở cửa, Lý Tĩnh Huấn mơ hồ nghe được tiếng người.

"Sắp qua năm mới rồi, tiền thiếu nên trả nốt..."

"Một nhà của ta còn đang đợi dùng tiền đây..."

Một lát sau, Phong Nguyệt cài lại cửa, nói một câu: "Ăn cơm thôi!"

Trên chiếc bàn nhỏ bằng phẳng là bánh cao lương cùng với màn thầu nóng hổi, hai bát cháo loãng trộn một chút khoai lang, một bát đặc sệt một bát loãng, Lý Tĩnh Huấn ngồi xuống, đầy chén cháo đặc sệt của mình đi. Phong Nguyệt yên lặng đầy nó về, bưng chén cháo còn lại uống một ngụm.

Lý Tĩnh Huấn nhìn liếc qua cháo gạo, bất động một lúc lâu.

Phong Nguyệt nói: "Tiểu Huấn không ăn cơm, ta chỉ đành tự mình đút em ăn thôi."

Lý Tĩnh Huấn nhìn hắn chằm chằm, giống như muốn khắc sâu hắn vào trong lòng, y bưng bát lên, nói một câu: "Ngươi có hối hận không?"

Phong Nguyệt: "Chỉ cần em ở bên cạnh ta, ta vĩnh viễn không hối hận."

Lý Tĩnh Huấn uống một ngụm cháo, nói: "Một lát nữa mang ta ra ngoài một chút được không? Trước khi rời đi, ta muốn nhìn kĩ nơi này."

Phong Nguyệt vui mừng: "Được."

Trời đất bao la, tuyết trắng mênh mông, tuyết trắng phủ kín mái hiên cùng mặt đường, Lý Tĩnh Huấn được ôm chắc trên tay đi qua đầu hẻm. Lão ăn mày hai tay nâng cao bát lúc trước vẫn còn ở đó, con mắt nửa khép, bờ môi khẽ nhếch, gương mặt trũng xuống, ngón tay khô gầy, tuyết lớn che đi mùi hôi thối, cũng che lấp sự nhơ nhuốc của lầu son rượu thịt.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...