Chap 30: 30
Từ chương 30 để thể hiện cho sự điên tình của anh Phong Nguyệt thì mình sẽ luôn phiên xưng hô là ta-em với ta-ngươi :)))
___
Ngày mùng ba tháng mười một năm ấy, tiểu hàn.
Phong Nguyệt đơn độc đạp trên nền tuyết trắng rơi đầy trời, tóc đen rơi xuống bên hông, tóc chưa chải, mặt không đánh phấn, để mặt mộc.
Mai đỏ ở Ngọc Phật tự đã tàn, khắp nơi chỉ thấy một mảnh tàn hoa, mấy cánh hoa lẻ tẻ còn sót lại trong gió lạnh sắp sửa rời cảnh.
Vào đông, người ra ngoài càng ít, Ngọc Phật Tự bị tuyết trắng đắp lên một tầng dày, lư hương ở Thất Bảo Tháp đều đã nguội lạnh.
Một đứa bé chạy đến trước mặt, khuôn mặt nhỏ tròn trịa, hiếu kỳ nhìn hắn, nước mũi vì lạnh mà đông lại thành một đoạn dài. Đứa bé chắc cũng tầm bảy tám tuổi, giống như bản thân khi xưa, vậy nhưng vận mệnh lại hoàn toàn trái ngược. Phong Nguyệt kéo cao cổ áo, cố gắng hết sức che lại vết thương trên cổ, đã qua lâu như vậy, vết thương vẫn như cũ nhìn thấy mà giật mình. Hắn không dám nhìn vào đôi mắt của đứa nhỏ, đôi mắt trong veo khiến cho người ta sợ hãi, hắn đi về hướng sâu trong rừng mai.
Chớp mắt một cái, dường như nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, ở sát bên cạnh một người khác, tay trong tay đi xuống từng bậc thềm dưới chùa, một người trong đó có vẻ ngoài cao lớn, cẩn thận ôm eo người còn lại. Người kia cất tiếng nói: "Ngươi lúc nào cũng coi ta như trẻ nhỏ, ta đã lớn như vậy rồi, còn đi không vững được sao?" Người kia không đáp lại, nhưng cánh tay ôm lấy y không buông xuống.
Phong Nguyệt đứng từ xa nhìn, chỉ thấy Hàn Sương búi tóc qua loa, phần cổ tay mảnh khảnh ửng đỏ lấp ló dưới lớp áo choàng, bị người kia nắm lấy, gương mặt y ửng đỏ, cả người giống như nụ hoa nở rộ. Hắn si ngốc nhìn họ, không dám tiến lên trước quấy rầy, mãi cho đến lúc lên xe mới thôi. Xe càng chạy càng xa, mới từ sau rừng mai đi ra, bông tuyết đầy trời rơi trên đầu, trên vai, lông mi bị phủ lên một lớp trắng xóa, hai cánh tay bởi vì lạnh mà trở nên tím tái: "Hình như có hơi lạnh..."
Đi qua khu phố, xuyên qua ngõ sâu, xung quanh không còn thấy những ngôi nhà chỉnh tề sạch sẽ nữa, mà chỉ thấy những căn nhà đổ nát, dưới chân tường, một ông lão ăn mày ngồi xổm ở chỗ đấy, tay nâng cái bát vỡ, giữ nguyên tư thế như vậy từ hôm qua đến bây giờ. Phong Nguyệt hờ hững nhìn một chút, xoay người tiến vào một gian nhà tranh.
Nói là nhà tranh nhưng bên ngoài vẫn có một vòng đá lớn tạo thành một cái sân nhỏ, nóc nhà đắp một lớp dày, cửa sổ bịt kín, chỉ giữ lại mấy lỗ nhỏ thông khí trên đỉnh. Vào đông, những gia đình nghèo đốt củi để sưởi ấm trong nhà, vì để khói thoát ra ngoài nên phòng ốc đều xây dựng như vậy.
Phong Nguyệt cầm lên chiếc chậu nứt bên góc tường, múc một chút tuyết. Mái hiên phía nam dài ra một đoạn, phía dưới có một cái khung sắt, dưới khung sắt có một chút tro tàn cháy hết. Phong Nguyệt cầm chậu nứt đặt lên đó, cẩn thận tìm ra cây đánh lửa, bắt đầu nhóm lửa, hắn dùng dao gẩy ra chút bụi gỗ, lúc đang gẩy, dằm trên gỗ đâm ngược vào tay hắn, máu xuôi theo tay chảy xuống, làm dơ đống tuyết bên dưới. Hắn lại giống như hoàn toàn không cảm thấy đau, vẫn không dừng tay. Làm xong những việc này, máu trên mười ngón tay đều đông cứng lại.
Bình luận