Chap 29: 29
Lý Tĩnh Huấn nằm ở trên bàn sách, trước mặt là một bản vẽ, bức vẽ nguệch ngoạc, Phong Nguyệt xem không hiểu, biết y lại muốn ra ngoài: "Gần đây người ra đường đều ít đi rồi, kẻ có tiền đều chạy đến Cù Châu, đều nói phản quân sắp đánh tới nơi, trong thành toàn là người nghèo. Việc buôn bán không được thuận lợi, còn có cái gì có thể tuần tra nữa?"
"Ừm."
"Người kia nếu thật có lòng, sẽ có cách liên lạc với ngươi, không cần ngươi một mình mạo hiểm."
"Ừm."
Phong Nguyệt nổi giận, vịn lấy vai y: "Ta nói chuyện với ngươi, ngươi có nghe không đó", Lý Tĩnh Huấn rúc vào trong lồng ngực hắn, lỗ tai dán vào lồng ngực, cảm nhận trái tim kia nhảy lên thình thịch: "Năm vạn đại quân do Binh bộ phái đi trấn áp toàn bộ chôn xác ở sông Cửu Khúc, chúng chiếm được đường vận chuyển trên kênh, chẳng khác nào nắm được huyết mạch của Đại Yên, giá cả bị tăng lên vô lý, người chịu khổ nhất vẫn là bách tính, Lý Tĩnh Chiêu xem ta như cái gai trong lòng, không tận mắt thấy ta chết, vị trí của hắn cũng không ngồi yên được."
"Chúng ta đều không có lựa chọn."
Trời tối người yên, trên đường cái chỉ có lẻ loi mấy ngọn đuốc, rung lên trong gió đêm lạnh lẽo, trống vắng hiu quạnh, chợt có tiếng vó ngựa lao đi vùn vụt, ông lão bán bánh ngọt bên đường, cầm theo nồi hơi ở xa xa né tránh một đoàn lính tuần tra.
Phong Nguyệt dâng hương bái phật, thành kính lạy ba cái, chắp tay trước ngực, Tiểu Nguyệt Nhi ở sát bên ngoài cửa, nghe tiếng bên trong cầu khẩn, chỉ cảm thấy Phong Nguyệt đêm nay không giống mọi hôm. Cả đêm đều là tiếng tụng kinh, thẳng đến cây nến đỏ thứ ba cháy hết, Tiểu Nguyệt Nhi đang ngủ gà ngủ gật bị đánh thức, giữa con ngươi lờ mờ nhìn thấy một viên ngọc bích, một vòng dây lụa ba màu, hắn lập tức tỉnh lại, cung kính tiếp nhận. Không biết sao, ánh mắt Phong Nguyệt lạnh buốt như băng, không phải cái lạnh thường ngày mà giống như thứ đồ vừa được nung chín trong lửa rồi lập tức trở nên rét lạnh thấu xương.
Hắn nhận lệnh, xuống lầu nắm lấy chiếc khăn quàng lên cổ: "A? Tiểu Sơn ca?" Dưới cột trụ hành lang, một bóng người to lớn bị che lấp, lộ ra nửa gương mặt giống như ác quỷ đang nhìn chằm chằm.
Hôm nay sao ai cũng kỳ kỳ quái quái, Tiểu Nguyệt Nhi nhớ còn có chuyện, hai tay luồn vào tay áo, đẩy ra một khe hở ở cửa sau rồi chui ra ngoài.
Dưới ánh trăng, Lý Tĩnh Huấn ló đầu ra khỏi hẻm nhỏ, quan sát bốn phía, áo đen nón đen ẩn mình trong màn đêm, y xuyên qua phường Thái Thị, đường Tứ Bình, đi suốt một canh giờ, trước mắt là phủ tướng quân trang nghiêm. Hai chiếc đèn lồng đỏ được treo cao, đây là ngọn đèn duy nhất ở phường Thái Thị.
Yên tĩnh, thật sự quá yên tĩnh, Lý Tĩnh Huấn thu người lại, hướng nam mười dặm, mò tới cửa hông phủ tướng quân, đây là lối ra vào của hạ nhân, có lẽ có thể đánh cược một phen.
Y nhắm mắt lại tiếp tục mở cửa, hai tay nắm thành quyền, đang định xông vào, đột nhiên, kình phong thổi qua, xông lên mạch máu, y xoay người một cái lộn nhào né tránh: "Lộ rồi." Trong đầu tê dại một hồi, nhanh chóng suy nghĩ, lập tức phi nước đại về phía đông.
Bình luận