Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 28: 28

Tiểu Nguyệt Nhi vẻ mặt sợ hãi mà sờ vào cửa, gã sai vặt canh cửa kéo chốt cửa lên: "Mau mau đóng cửa lại, trời ơi! Đừng mang đen đủi vào trong."

Trên đường cái, hai nhóm lính gác từ đối diện đi tới, dọc đường lớn tiếng hò hét, người đi đường vội vã né tránh như chuột.

"Gần đây sao nhiều lính tuần tra vậy?"

"Nghe bảo là vị kia ở trong cung ngủ không ngon giấc, mời đạo sĩ lập đàn làm phép, đại sư bấm ngón tay tính toán ra có thứ không sạch sẽ, bảo rằng phải bắt quỷ, thế nên tất cả tuần phòng doanh đều được phái đi."

"Ông trời ơi! Biết bao giờ mới..."

Hai người đang nói chuyện, bỗng có một hồi tiếng đập cửa dồn dập vang lên, gã sai vặt canh cửa và Tiểu Nguyệt Nhi hai mắt nhìn nhau, không ai dám đi mở cửa. Mãi cho đến khi bên ngoài có người nhỏ giọng đánh tiếng, Tiểu Nguyệt Nhi mới đánh bạo đi ra, áp tai trên của nghe một lúc rồi mới kéo chốt hông trên cửa, người nọ thắt lưng như mèo chui vào trong.

Gã sai vặt canh cửa nhìn đến ngẩn người, không dám thở mạnh, Tiểu Nguyệt Nhi đi theo, oán giận nói: "Gần đây không yên ổn đâu! Ông nội của ta ơi, ngươi bớt ra ngoài chút đi."

Người nọ tháo nón xuống, lộ ra khuôn mặt nhỏ trắng nõn, hàng lông mi kéo dài như quạt hương bồ: "Phong Nguyệt đâu?"

Tiểu Nguyệt Nhi thuận tay tiếp lấy chiếc nón đặt trên tấm biển, bĩu môi chỉ về trên lầu: "Đang đợi ngươi đó!"

Lý Tĩnh Huấn đáp một tiếng, vội vàng chạy lên lầu. Quan hệ hiện giờ của y với đầu bài đã không còn là bí mật nữa, Phong Nguyệt trả một số bạc lớn đổi lấy tự do của bản thân, ông chủ cũng ngầm cho phép, chỉ có Vương ma ma thỉnh thoảng châm chọc mấy câu. Người xung quanh bàn tán đủ kiểu, lúc thì chê bai hắn tự hạ thấp bản thân, quan lớn không theo lại theo một tên nhãi nghèo rớt mồng tơi, lúc thì lại nói tiểu tử này là đồng tử được thần tiên nương nương phái xuống dẫn đường, niệm tình hắn thành tâm bái phật, dâng tiền hương hỏa nên được đưa lên trời.

Phong Nguyệt ở một mình trong phòng, rượt thịt lạnh rồi lại nóng. Lý Tĩnh Huấn vừa đi đến cửa phòng, lập tức nghe thấy bên trong truyền ra tiếng động: Quan Tự Tại Bồ Tát, khi hành thâm Bát Nhã La Mật Đa, soi thấy năm điều uẩn đều là không, vượt qua mọi khổ ách, sắc bất dị không, không bất dị sắc... [1].

[1] Đoạn văn này là phần mở đầu của Bát Nhã Tâm Kinh

Lý Tĩnh Huấn đẩy cửa vào, Phong Nguyệt đứng dưới cửa sổ phía tây, chẳng biết từ lúc nào nơi đó đã thờ phụng một pho tượng Phật, thân mặc áo trắng, không chút phấn son trang sức, mái tóc dùng trâm vấn lên, chắp tay trước ngực. Thấy Lý Tĩnh Huấn tới, hắn vội vàng lạy một câu: Đệ tự phụng Phật, Phong Nguyệt. Dứt lời tụng kinh, hắn liền nắm lấy hai tay của tiểu Huấn, kiểm tra từ trên xuống dưới một lượt, không thừa không thiếu phần nào, hắn mới thở dài một cái, kéo y ngồi xuống.

Lý Tĩnh Huấn cười nói: "Ngươi lúc nào cũng sốt sắng mời bao nhiêu thần phật phù hộ ta như vậy thì sao ta lại không lành lặn trở về được chứ?"

Phong Nguyệt dừng khăn vải dấp nước lau tay cho y, nói: "Ngươi cẩn thận chút cho ta nhờ, đừng để người khác phải lo lắng thay ngươi nữa" lau tay xong, hắn lại đưa đũa cho y, lần lượt mở từng nắp đĩa. Lý Tĩnh Huấn kêu than một tiếng, duỗi ngón tay lẩm bẩm: "Sao lại là cá nữa? Hôm qua là cá đối hấp, hôm trước là mì om cá chép, ba hôm trước là cá chép om riềng..."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...