Chap 27: 27
"Cái đồ đàn bà thối tha nhà mày dám câu dẫn đàn ông, ông đây đánh chết mày..."
"Oan uổng quá! Quan nhân..."
Trên đường, một vị đại hán đang đuổi đánh một người phụ nữ, cao giọng hét lên nàng không tuân thủ nữ tắc, thông dâm với người khác, người phụ nữ trên mặt quấn một chiếc khăn, một đôi chân nhỏ đi không nhanh, ăn mấy cái tát, bò loạn trên đất: "Thiếp không dám...thiếp nào dám..."
Lại thêm mấy bàn tay giáng xuống, người phụ nữ không chịu nổi, lảo đảo chạy vào ngã trong tiểu lâu.
Tiểu nhị bước lên phía trước ngăn cản, sợ làm kinh động đến khách, ông chủ ở bên mắng: "Ra ngoài, ra ngoài, vợ chồng đánh nhau ở ngoài đi, đừng cản trở tửu lâu của chúng ta làm ăn."
Nhưng nào có cản được, người phụ nữ thấy người tới, lập tức khom người trốn ở sau lưng, người đàn ông cao lớn giáng một quyền xuống, tiểu nhị lập tức nổ đom đóm mắt, máu mũi chảy ròng ròng, hai con mắt ti hi gộp thành một, hôn mê bất tỉnh.
Quần chúng xung quanh xôn xao, họ tụ lại với tâm thế ăn hạt dưa rồi dồn thành một đám. Tửu lâu to lớn trong nháy mắt náo nhiệt giống như rạp hát ở đầu đường.
Người phụ nữ vóc người nhỏ bé, từ dưới mặt đất trốn đến dưới một cái bàn, người đàn ông cao lớn ở phía sau xuyên qua, tiếc rằng hình thể khổng lồ cho nên bàn ghế đều bị lật ngược, thịt rượu bay loạn xạ. Có người đi theo chửi rủa, bắt người đàn ông bồi thường tiền, người đàn ông vung tay ném bay mấy người kia ra xa, dọa cho người phụ nữ sợ hãi. Mắt thấy không ai cứu được nàng, chạy cũng không chạy được, xoay người để cho người ta đạp xuống đất, ngã thẳng trên một đôi chân.
Kia là một đôi giày có mặt da cực kỳ tốt, chỉ nhìn một cái, đã biết chủ nhân của đôi giày thân phận bất phàm.
Người phụ nữ đứng dậy, giả như nhào tới, khóc lóc nỉ non: "Ôi! Lang quân, sao giờ chàng mới tới, thiếp bị tên lỗ mãng này ức hiếp sắp chết đến nơi rồi..." Một bên ồn ào, một bên chạy ra phía sau hắn.
Người xung quanh xì xào bàn tán, đánh giá người này, cuối cùng gian phu cũng đã lộ diện, người phụ nữ này câu được một vị tốt như thế, chẳng trách lại muốn bỏ tên lỗ mãng kia.
Trong mắt nam tử bị người phụ nữ ôm lấy toàn là sự kinh ngạc: "Mụ tiện tì này mau tránh ra..."
Người phụ nữ run rẩy, thân thể mềm mại không xương dán lên thân nam tử, quấn chặt lấy hắn. Nam tử làm thế nào cũng không đẩy được nàng ra, quyết tâm nháy mắt ra hiệu với một người mặc đồ đen ở bên cạnh, trong tay áo gã ẩn giấu hàn quan đã ra khỏi vỏ một nửa.
Người đàn ông cao lớn nhổ một cái, túm lấy một băng ghế dài, hét lớn một tiếng: "Mẹ nó, mày tìm một tên mặt trắng đúng không! Hôm nay ông đây giết hết đôi gian phu dâm phụ chúng mày..." Nói xong, gã cầm băng ghế muốn nhào tới.
Ánh kiếm lóe lên, người đàn ông cao to chỉ có thể tiến lên hai bước, duy trì tư thế giơ cao tay, hai mắt trợn lên, nổi gân xanh, cần cổ có một vết cắt nhỏ dần dần phun ra máu tươi.
Bình luận