Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 26: 26

Công nhân ở đầu thuyền nghe thấy tiếng ồn trên thân thuyền nên đi kiểm tra, càng lúc càng có nhiều người đến, Lý Tĩnh Huấn thấy thế, vội thi lễ: "Các vị đại ca, ta cùng hảo hữu bởi vì bị kẻ địch truy sát gặp nạn lên thuyền. Thật sự buộc phải làm vậy, chỉ đi nhờ một đêm, hừng đông tất nhiên sẽ rời đi. Tuyệt đối không gây thêm phiền phức cho các vị", y lập tức rút trâm gỗ trên đầu, Phong Nguyệt cũng lấy bạc vụn ra.

Đốc công vốn định nói mấy câu, nhưng ước lượng đồ vật trong tay, nghĩ cách ăn mặc của người áo đen hình như không giống người trong quan phủ cho nên cũng bỏ qua, phất tay để bọn họ ở trong khoang thuyền một đêm.

Đợi sau khi đốc công rời đi, Lý Tĩnh Huấn mới cẩn thận xem xét vết thương của Phong Nguyệt, quả nhiên ngay cả áo ngoài cũng bị ướt, nhất là trên lưng. Vết thương dài khoảng bốn tấc, làn da vừa lộ ra đã bị máu đỏ thấm đẫm.

Trán Phong Nguyệt đổ đầy mồ hôi, lông mày nhíu chặt, nhưng từ đầu đến cuối không phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Lý Tĩnh Huấn cắn ống tay áo xé xuống một miếng vải, vòng từ vai qua eo băng bó cho hắn, nhẹ nhàng chỉnh lại vị trí, Phong Nguyệt liền lớn tiếng thở dốc, cố gắng nén đau. Khó khăn lắm mới băng bó xong, y nhìn quanh bốn phía một chút nói: "Ta đi tìm đại ca chèo thuyền kiếm chút nước cho ngươi uống", y vừa đứng dậy, tay đã bị nắm chặt.

"Đừng đi, ở với ta một lúc đi." Phong Nguyệt yếu ớt nói.

Lý Tĩnh Huấn đỡ hắn đến một chỗ để tránh gió, hai cánh tay vòng lấy vai hắn, hai người áp sát nhau: "Xin lỗi, liên lụy ngươi...nói muốn chăm sóc ngươi...nhưng lại không làm được."

Phong Nguyệt lắc nhẹ đầu, cánh tay Lý Tĩnh Huấn gia tăng thêm lực, lẩm bẩm nói: "Đã thành ra như vậy mà ngươi vẫn không trách ta, khó trách nhiều người thích ngươi như thế, ngươi...ngươi quá tốt bụng rồi."

Phong Nguyệt nhắm mắt lại, cười nói một câu: "Đồ ngốc."

Gió đêm nhẹ cọ trên mặt, thuyền đi trên mặt nước nhẹ đung đưa theo những con sóng vỗ. Phong Nguyệt tựa đầu bên Lý Tĩnh Huấn, hai người sưởi ấm cho nhau, khi thì ngẩng đầu khẽ khàng liếc qua vòng ngọc treo ở xa xa, trong lòng sinh ra một chút cảm giác tự do, thầm nghĩ: Nếu có thể như vậy mãi thì tốt biết bao.

Ông lão chèo thuyền có lòng tốt mang cho họ một bát nước ấm, có thể nhóm lửa trên thuyền đã quý lắm rồi, vậy mới biết tác dụng của tiền tài. Lý Tĩnh Huấn tiếp nhận chén sứ bị sứt một góc, gật đầu cảm ơn ông lão, y đút từng ngụm nhỏ cho Phong Nguyệt.

Ông lão chèo thuyền thấy hai người không sao, bèn ngồi xuống mép thuyền bên cạnh, co chân lên, tẩu thuốc dài bị đốt nhiều đến mức hai đầu đen như mực, ông hít một hơi, thi thoảng nhả ra mấy cặn thuốc lá.

Phong Nguyệt uống nước, thân thể đã ấm áp hơn nhiều, nhấc lên một cánh tay ấn Lý Tĩnh Huấn lên trên ngực, mùi thuốc lá kia theo gió thổi đến. Phong Nguyệt hít vào hai cái, nhíu mày nhỏ giọng nói: "Thuốc lá này thô quá, mùi thuốc lá ngửi vào khiến người khác muốn sặc, điếu thuốc Toa La của ta không giống như thế, tiểu Huấn cũng thấy qua rồi phải không? Mùi nhàn nhạt, không bị hắc, còn hơi có hương thơm."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...