Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 22: 22

Đài cao năm thước, bốn phía đông nghịt người, thảm đỏ mười dặm từ dưới đài kéo dài đến bờ sông Lan Thương, cánh mày râu thò đầu ngó nghiêng, người có thể lên đài đều là giai nhân số một số hai ở các phường, ngày thường họ xấu hổ vì túi tiền rỗng tuếch, thời gian này ai cũng không muốn bỏ lỡ cơ hội. Các nữ tử ăn mặc trang điểm lộng lẫy, tất cả đồ trang sức quần áo đẹp nhất đều được đắp lên người, vẽ mày tô môi, tóm lại tuyệt đối không thể thua kém ai. Một loạt nhã gian trên tầng hai đã ngồi kín người, nam nhân hoặc là cầm quạt hoặc là đeo bội ngọc chiếm nơi có tầm nhìn tốt nhất, người ở đây đều là kim chủ vì nâng đỡ yêu cơ mà đến.

Một vị nữ tử đạp lên chuông bạc lập tức lên đài, đầu đội khăn lụa, dốc sức đánh trống, eo nhỏ cùng tay ngọc nửa kín nửa hở, mặc một thân trang phục của vũ nương Tây Vực. Dưới đài lập tức có người hô to: "Thục nương, thật sự khiến gia nhớ đến phát điên," nữ tử quyến rũ cười một cái, nhẹ nhàng ném đi khăn lụa bên hông, đám người lập tức tranh nhau giành lấy.

Quy tắc của hội Quần Phương là sau khi các giai nhân biểu diễn xong, khán giả sẽ bình chọn bằng cách tặng hoa lụa, ai thu được nhiều hoa lụa nhất sẽ giành chiến thắng. Thục nương vừa hoàn thành điệu múa cuối cùng, nhã gian trên lầu hai lập tức có gã sai vặt hét to, chỉ thấy tiền vàng bay lả tả từ trên trời rơi xuống, đây cũng là phần thưởng đầu để kéo phiếu bầu. Thục nương trao cho nam nhân trên lầu hai một cái hôn gió.

Vương Hữu Trinh ngồi ở gian phòng đầu tiên phía trên đài. Bên trên chiếc bếp lò nhỏ, nước sôi sùng sục, tùy tùng dùng nước sôi tráng qua trà Lục An trong chén một lần rồi đổ đi, sau đó pha lần hai, hai tay nâng qua mày, Vương Hữu Trinh nhấp một ngụm trà, ánh mắt rơi xuống bên trong hòm gỗ. Bên trong hòm gỗ là từng chiếc ly rượu bằng vàng, nặng khoảng bốn lạng, chỉ một rương đã có ba trăm cái, phía bên tầng dưới còn xếp chồng lên mười cái rương như này. Mãi cho đến khi một bóng người tuấn lệ xinh đẹp xuất hiện, gã mới hơi ngồi thẳng người.

Áo bào màu xanh lam, áo khoác bằng sợi bông, tóc đen chạm eo, trên đầu đột phát quan hoa sen bằng ngọc trắng, đường nét mềm mại phối với sóng mũi cao đầy cứng cỏi, chỉ một cái liếc mắt, liền có thể mị hoặc chúng sinh.

Người dưới đài bất kể nam hay nữ đều nín thở chờ đợi, không chớp mắt nhìn chằm chằm gương mặt kia.

Hai tay Phong Nguyệt đặt trên dây đàn, đầu ngón tay gảy nhẹ, tiếng đàn vang lên uyển chuyển du dương, đủ để làm lay động trái tim nhưng lông mày hắn lại nhíu chặt, giống như đang vô cùng lắng.

Dưới đài có hàng ngàn hàng vạn người, nhưng người hắn để tâm lại không biết đi nơi nào.

Thân thể nho nhỏ của Lý Tĩnh Huấn bị ngăn ở bên ngoài bức tường người, y xắn lên tay áo, đang định cắm đầu lao vào trong, tay áo lại không biết bị ai kéo một cái, y vừa quay đầu lại, còn chưa thấy rõ bóng dáng đã bị một lực lớn kéo ra khỏi đám người.

Cho đến khi đến một nơi vắng người mới dừng lại, Lý Tĩnh Huấn thở hổn hển, tập trung nhìn người kia: "Diệp huynh?"

Diệp Lãng nói: "Tiểu Huấn cũng thích góp náo nhiệt ở chỗ này nhỉ? Đến, đi với ngu huynh một lát."

Mọi người đều đi về hướng hội trường, hai người cất bước tiến về phía bờ sông tận hưởng một khoảnh khắc thanh tĩnh tao nhã hiếm có.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...