Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 21: 21

Edit: Cỏ ca

Tiểu Nguyệt Nhi khoác giỏ trúc, lắc hông đi vào Nam Phong quán, nữ đầu bếp Nhược Vũ đang gánh nước, trông thấy hắn đến đây liền sát lại gần: "Nguyệt Tử, lại mua cái gì tốt thế?"

"Chẳng qua là son phấn, trâm vòng đồ trang sức thôi."

Nhược Vũ vạch rèm vải ra xem xét, lập tức có chút thất vọng: "Sao lại ít thế?"

Tiểu Nguyệt Nhi kéo miếng vải lại nói: "Sông Cửu Khúc bị phản quân bao vây mấy tháng, nghe nói sắp đánh đến Cù Châu rồi, bên ngoài đang không yên, giá hàng tăng không chỉ gấp đôi, hiện tại mua những thứ này để dành cho hội Quần Phương."

Mỗi bốn năm một lần, nghe đồn từng có vị công tử quần áo lụa là lúc rảnh rỗi thích quấn quýt cùng một đám con nhà giàu vui đùa, thường thường ra vào thanh lâu Hồng Phấn, tự khoe là 'Hoa Hồn quân tử', có câu nói thế gian vô thường, vận mệnh trêu người, không bằng chết dưới hoa mẫu đơn làm quỷ cũng phong lưu.

Nhóm người này rong ruổi hết các ngõ sâu tiểu lâu trong kinh thành, từ đó chọn ra một giai nhân ưng ý nhất.

Mà mỗi người mỗi sở thích, không ai phục ai, so sánh khách quan, kiểm tra phương diện một từ tướng mạo, cách ăn mặc, cử chỉ, lời nói, kỹ nghệ.

Đây cũng là nguồn gốc của hội Quần Phương.

Các giai nhân bên trong lâu sẽ không bỏ lỡ cơ hội để nổi tiếng, mọi thủ đoạn đều thi triển hết ra, tự nhiên là ngày tốt cảnh đẹp vô số, các nam nhân trong kinh thành sẽ không bỏ quà trò hay như này, từng có người vì nâng đỡ yêu cơ của mình mà xảy ra tranh đấu tiền bạc.

Một con đường dài bốn mươi dặm, dùng trúc Tương Phi làm bình phong, bất kể là ai tham gia cho dù có là ăn mày ven đường thì chỉ cần đi ngang đều phải bước qua tấm rào tre dài bốn mươi dặm này. Một chiêu này liền kinh động đến toàn bộ thành Biện Kinh.

Một người có lòng hảo tâm, dùng gấm màu quý giá, trải dài năm mươi dặm tạo đường cho yêu cơ từng bước một đi lên sân khấu, thanh thế to lớn, mạnh mẽ đạp luôn vị ở trước xuống.

Mắt thấy mình thua trận, vị đến trước không phục, trong buổi hội Quần Phương chuyển một cây san hô cao hai thước, ngoại hình cân đối, màu sắc phấn hồng tươi thắm, vô cùng hiếm thấy, ở trước mắt bao nhiêu người đẩy ngã cây san hô nọ, chỉ nghe rắc một tiếng, cây san hô vỡ thành từng mảnh.

Chỉ nghe một tiếng cười khẩy khác, người nọ chuyển từ trong nhà kho ra mười cây san hô giống như vậy, mỗi một cái đều sáng bóng, có ba bốn gốc cao ba, bốn thước. Hắn lại khoác tay, mang toàn bộ đống san hô này đi tặng.

Hai người ra tay càng lúc càng hào phóng, đám khán giả cũng đồng thời vô cùng hào hứng, người chủ trì lớn tiếng ai trình diện cũng đều được thưởng bạc, mọi người nhất thời đổ xô ra đường, anh tài tề tựu.

Bách tính, thư sinh, quan viên, kể cả phú thương từ đều từ xa chạy tới, ngay cả nữ tử trong khuê phòng cũng không chịu nổi náo nhiệt, lại gần xem thử.

Mấy ngày đó, son phấn bột nước, vải vóc trang sức, thậm chí những tiểu thương bên đường, người thì bán đồ ăn nhẹ, người thì bán đồ dùng, tất cả đều cung không đủ cầu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...