Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 20: 20

Vương ma ma trợn mắt nhìn đống ngân phiếu dày cộp trên bàn, mỗi một xếp đều lớn cỡ một bàn tay, trị giá trăm lượng bạc, có khoảng một xếp dày. Hàn Sương mặc y phục bằng vải thô thông thường, lần lượt tháo trâm cài tóc, khuyên tai xuống. Hôm nay y không thoa phấn, khóe mắt có chút nếp nhăn, khuôn mặt mộc mạc sạch sẽ, khiêm nhã ôn hòa, cũng không còn khí chất phong trần, chỉ mang một bọc quần áo nhỏ, một chút đồ lặt vặt theo mình, đẩy cửa mà đi.

Đối diện là hai khuôn mặt tươi cười, Phong Nguyệt và Lý Tĩnh Huấn đang đứng bên ngoài đợi y.

Hàn Sương thấy hai người, nhìn nhau một lúc, khẽ cười nói: "Trần trụi mà đến, trần trụi mà đi, không có gì lo lắng."

Lý Tĩnh Huấn rất vui vẻ, chỉ là không biết vì sao, mũi lại có chút cay cay, y một mình lưu lạc tới nơi này, ngoại trừ Phong Nguyệt người mà y không hiểu nổi, Hàn Sương là một trong những người bạn của y ở đây. Y nói rất nhiều chuyện, cái gì vợ chồng nhất thể, đồng tâm đồng đức đủ loại chuyện cũ, nhưng vẫn cảm thấy chưa đủ, y lấy ra một cái túi vải. Đây là Chiết Chi giúp y làm, bên trong đều là đậu phộng, táo đỏ, đựng đẩy một túi.

Hàn Sương trịnh trọng tiếp nhận, Lý Tĩnh Huấn nói: "Bỉ dực song phi, bạch phát tề mi [1]."

[1] Là một câu chúc với ý nghĩa hai người yêu nhau có thể kề cận bên nhau đến khi già đi.

Phong Nguyệt không biết bản thân là tâm tình gì. Nửa ngày nói một câu: "Nếu hắn không đối xử tốt với huynh, huynh liền trở lại tìm ta."

Hàn Sương nắm chặt tay của bạn tốt, đôi tay này hai người nắm đã mười năm. Đầu ngón tay có vết chai mỏng, ở giữa cổ tay có vết sẹo, mọi thứ đều không thể quen thuộc hơn được. Y nhìn Phong Nguyệt, túi vải trong tay lung lay, vang lên âm thanh chỉ có hai người mới có thể nghe thấy.

Tim Phong Nguyệt suýt chút nữa nhảy ra khỏi lồng ngực.

Ngoài cửa, người đi đường dọc phố nô nức náo nhiệt, người đàn ông điều khiển xe ngựa lặng yên đợi ở nơi đó, Hàn Sương thoải mái đi về phía trước, đặt tay vào tay nam nhân, vừa sải bước vừa tiến vào xe ngựa.

Phong Nguyệt đưa mắt nhìn theo bạn tốt đi xa, cái bóng phía trước ngày càng nhỏ, cuối cùng đã không nhìn thấy nữa. Hắn lẩm bẩm nói: "Hàn Sương, cuối cùng lựa chọn một con đường khác, nhất định phải hạnh phúc hơn chúng ta."

Lý Tĩnh Huấn nói: "Người nếu nguyện ý, cũng có thể lựa chọn, không phải sao?"

Phong Nguyệt chăm chú nhìn Lý Tĩnh Huấn: "Ngươi thật cảm thấy ta cũng có thể lựa chọn?"

Lý Tĩnh Huấn nói: "Vì sao lại không? Người thích thiếu gia nhiều như vậy, chỉ sợ người không chịu gật đầu mà thôi."

Phong Nguyệt chần chừ nói: "Ngươi sao biết được trong số người thích ta sẽ có người ta thích? Làm sao biết người ta thích sẽ thích ta?"

Lý Tĩnh Huấn kỳ quái nói: "Vì sao lại không?"

Dứt lời, hai người một trước một sau đi vào trong, Phong Nguyệt đi phía sau y, biết y lại muốn đi phòng ngủ của Chiết Chi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...