Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 2: 2

Gió xuân mười dặm đường Dương Châu không bằng cuốn lên rèm châu.

Nghe nói năm đó sau khi Mạnh Giao thi đỗ Trạng Nguyên, trong một ngày đã thưởng ngoạn hết vẻ phong lưu của Đại Yên, chính là trên con đường này.

Nơi này khắp nơi là lầu son gác tía, sáo trúc dây đàn, ca múa yến tiệc, vừa thanh cao lại vừa phóng túng, không gì không khiến lòng người mê đắm.

Chốn phong trần có danh tiếng nhất chính là đệ nhất chiêu bài của Dương Châu —— Nam Phong quán, quan nhân bên trong muôn hình vạn trạng, lụa hoa tụ hội, nơi này có danh xưng là thái tử vào, thái giám ra, sẽ khiến người tiêu tán nghìn vàng.

Trăng treo chính giữa là lúc Nam Phong quán náo nhiệt nhất, cánh cửa gỗ màu đỏ chạm khắc hoa văn rộng mở, tú bà cài một đóa hoa mẫu đơn, đứng ở bên trong sảnh đường, cười một tiếng lớp phấn chì liền rơi xuống lả tả.

Gã sai vặt trong lâu trộm đảo mắt, khách nhân nào ra tay hào phóng, hai mắt nhìn liền có thể biết ba phần, nhanh chóng chạy tới xum xoe nịnh nọt.

Cột trụ dưới hành lang bên này có một gã sai vặt đang co rúm lại, khuôn mặt vuông vắn, kiểm tra xem nơi này không có ai để ý, gã ném chổi vào góc, từ trong ngực móc ra mấy xâu tiền, gẩy tay miệng lẩm bẩm đếm lần lượt từng đồng một.

Sau lưng đột nhiên có người vỗ một cái, gã chạy vặt kinh ngạc đến nhảy dựng lên, không ngừng nhét tiền lại vào trong ngực.

"Được rồi, ngươi đếm tiền thưởng như thế, ai mà vừa ý chứ?" Người lên tiếng là một cậu bé, âm giọng nhẹ nhàng thỏ thẻ, trên mặt có mấy cái sẹo rỗ,

Người bị vỗ nhìn rõ đối phương, nhẹ nhàng thở ra, khinh thường nói: "Tiểu Nguyệt Nhi, ngươi không thấy đó thôi, vừa rồi Vương viên ngoại uống say, cao hứng ban thưởng ra bên ngoài, lão tử đoạt được ba mươi xâu lận! Ngươi không đuổi kịp đâu."

Tiểu Nguyệt Nhi khẽ hừ một tiếng: "Xì, ta tưởng là ai chứ? Lão già kia keo kiệt bủn xỉn, chỉ có mấy người các ngươi là chưa nếm mùi đời thôi."

Đang lúc nói chuyện, một gã sai vặt khác lại gần, lau nước mũi nói: "Ta lần trước đi theo hầu hạ ông chủ Bạch, ông ấy thưởng ta đủ năm mươi xâu tiền lận!"

Người nói chuyện càng tụ càng nhiều, mấy người bưng trà dâng nước xúm lại, mồm năm miệng mười bàn luận, ba mươi xâu tiền của gã sai vặt lúc đầu bị hạ thấp, mặt đỏ bừng lên.

"Mấy người trẻ tuổi các ngươi đúng là chưa từng thấy đời, năm đó lão tử còn từng được thưởng một lượng bạc đấy."

Lời vừa nói ra, người ở đây đều ngậm miệng, phân rõ cao thấp, nhao nhao lấy lòng: "Thúc, kể nghe thử xem! Ông hầu hạ thế nào mà được nhiều thế?"

Chỉ nghe ông lão chậm rãi nói: "Các ngươi nghĩ hầu hạ bừa thiếu gia nào cũng được thế à? Phải đi theo Phong Nguyệt thiếu gia hầu hạ mới béo bở như thế, hiểu không?"

Lời vừa nói ra, người bốn phía đều thở dài, ai chẳng biết đi theo hầu hạ Phong Nguyệt vừa có mặt mũi vừa được lợi chứ, nhưng từ mấy năm trước, sau khi Phong Nguyệt thu nhận Doãn Tiểu Sơn làm người hầu bên cạnh mình, thì không ai có thể lại gần được nữa.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...