Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 19: 19

Hôm sau, khi bình minh vừa ló rạng, tiếng rao hàng dọc phố vừa cất lên, người đàn ông trong phòng U Lan vội vàng tung chăn ngồi dậy, nhặt lên y phục, ngọc bội lộn xộn dưới đất, vội vã mặc lên người, hai chân đạp lên ủng ngọc, cẩn thận soi lại mình trước gương. Xác nhận trên mặt không có bất kì dấu vết của son phấn nào mới trở lại trước giường, xốc lên màn che, hôn một cái rồi nói: "Mỹ nhân, gia đi đây, mai gặp lại" dứt lời, liền đẩy cửa đi mất.

Nửa ngày sau, Chiết Chi ngẩng đầu, xác nhận người kia đã đi xa, mới lưu loát xoay người xuống giường. Nhặt lên bộ áo ngủ trên tủ đầu giường, khoác lên người, ngồi ở trước bàn trang điểm. Trong gương đồng, một khuôn mặt thiếu niên mỹ lệ đang trang điểm, mày y như núi xa, mặt giống như hạnh nhân, đôi môi nhỏ đầy đặn, trên mặt lộ ra một tầng ửng hồng nhàn nhạt.

Hai con hoàng anh hót líu lo trên đầu cành, rõ ràng đang vào tiết thu vậy mà lại gợi ra một đoạn sắc xuân triền miên đau khổ.

Lý Tĩnh Huấn cảm thấy người bạn này của mình có chút kỳ lạ, ví dụ như, xưa nay y sẽ không thức dậy vào giờ này, không trang điểm đến quá mức diễm lệ, càng sẽ không cười ngây ngô một mình.

Thế là, y rất tốt bụng sờ lên trán của bạn mình, lại sờ sờ trán của mình, không có nóng?

Chiết Chi giả bộ tức giận trừng mắt liếc y một cái: "Ai bệnh chứ? Nếu như có bệnh, cũng là bệnh tương tư."

Lý tĩnh Huấn gãi đầu đi ra, Chiết Chi cứ như vậy ngồi cười ngây ngô một mình cả ngày.

Phong Nguyệt nửa tựa lên cột trụ hành lang, y phục khoác hờ, nhẹ nhàng lay động một cây quạt bằng ngọc, trong miệng ba phần khinh thường: "Tuổi muội muội còn trẻ, cẩn thận bị người lừa gạt."

Chiết Chi lập tức đứng lên, ánh mắt đối diện với Phong Nguyệt, một bên là không cam lòng, một bên là đùa cợt cùng ác ý, giằng co một trận, từng câu từng chữ nghiến răng mà nói: "Triệu lang tuyệt đối không phải loại người như thế."

"Hừ! Ngươi biết hắn bao lâu? Hắn đã từng dẫn ngươi đi gặp cha mẹ hắn chưa? Có bao giờ giao toàn bộ tiền bạc trên người cho ngươi không? Có muốn cùng ngươi kết tóc se duyên một đời một kiếp vĩnh viễn không phụ ngươi không?"

"Ta...Triệu lang và ta từ nhỏ đã có tình cảm..."

Mặt mũi Phong Nguyệt tràn đầy khinh thường hừ lạnh một tiếng, Lý Tĩnh Huấn nhìn Chiết Chi đỏ bừng cả mặt, xen vào một câu: "Cổ nhân nói, đồng cư trường thiên lý, lưỡng tiểu vô hiềm sai [1], trong mắt của thanh mai trúc mã đối phương đều là độc nhất vô nhị không phải sao!"

[1] hai người sống chung lâu dài, sẽ không nghi ngờ lẫn nhau

Chiết Chi hướng ánh mắt cảm kích về phía Lý Tĩnh Huấn.

Phong Nguyệt mất tự nhiên giật giật khóe môi, quay đầu liền đi mất.

Lò sưởi trong phòng đang đốt than đỏ bừng, Tiểu Sơn cầm cặp gắp than nhẹ nhàng gạt hai lần, chọn lấy một viên nhỏ nhất, đặt vào hỏa đấu.

Bộ cẩm bào màu xanh lục đã được giặt sạch sẽ trải trên tấm ván, Tiểu Sơn bình tĩnh nhìn nó, bỗng dưng cầm hỏa đấu đập mạnh một cái: "Dựa vào cái gì ông đây còn phải ủi quần áo cho hắn? Hắn là cái thá gì? Sao có thể xứng với một thứ tốt như vậy chứ?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...