Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 18: 18

Tiểu Sơn vừa bước vào phòng ngủ, lập tức bị một bộ đồ xanh lục được xếp chỉnh tề trên giường hấp dẫn, gã cầm lên xem xét, là một chiếc áo gấm có cổ giao nhau, làm từ lụa trắng như tuyết, không có bất kỳ hoa văn nào khác, cực kỳ thanh nhã. Thoạt nhìn thì không có gì đặc biệt nhưng khi gã cẩn thận quan sát mới phát hiện bộ y phục này bất kể là đường cắt may hay mũi kim đều có thể đạt đến trình độ hoàn mỹ, soi dưới ánh mặt trời, từng sợi chỉ bạc dệt thành hoa văn từ từ hiện lên. Viền áo được may bằng da tơ, hợp với đai lưng bằng ngọc, mặc trên người không biết sẽ lóa mắt đến mức nào.

Tiểu Sơn cầm y phục lên người ướm thử, lấy gương ra soi, lại cảm thấy như một người quê mùa trộm đeo lên châu báu, ngẫm lại bộ đồ này mặc trên người thiếu gia không biết đẹp đến cỡ nào, phủi phủi tro bụi không tồn tại trên y phục, thận trọng gấp lại, nửa ngày, Phong Nguyệt đẩy cửa bước vào.

"Dưới bàn trang điểm có bánh hoa quế."

Tiểu Sơn liếm môi, hào hứng chạy đi lấy. Viên ký ở đầu Thành Đông làm loại điểm tâm này nhiều năm, có thể xưng là số một trong Biện Kinh. Lồng bánh mới ra lò vào buổi sáng có thể coi là thơm ngon và mềm mịn nhất, Phong Nguyệt kiểu gì cũng cố ý mua về. Lúc đầu, Tiểu Sơn không thích ăn mấy thứ quà bánh tinh xảo này, vừa nhỏ vừa không có mùi vị gì, mới nhấm nháp hai miếng đã hết, thua xa so với thịt cá, nhưng hàng năm vào tiết trời như này, Phong Nguyệt đều nhất định sẽ mua một túi, chỉ cần thiếu gia thích, Tiểu Sơn cũng có thể thích.

Nhưng thiếu gia hôm nay giống như không thấy ngon miệng, ngồi một mình trên bàn nhỏ, khuỷu tay chống lên bàn, lông mày nhíu chặt, hai ngón tay nhẹ gõ trên mặt bàn, một chén trà cũng đã nguội ngắt.

Trong đầu Tiểu Sơn lập tức quay tròn, cố moi hết chuyện cười để kể. Trước kia thiếu gia thường lặng lẽ cụp mắt không nói chuyện, im lặng một mình, ai cũng không thể quấy nhiễu. Bản thân đi theo thiếu gia nhiều năm, biết hắn ngoài mặt rực rỡ, kỳ thật trong lòng vô cùng chán ghét cuộc sống như này. Mỗi lúc như vậy, gã sẽ luôn vắt óc nghĩ cách khiến thiếu gia vui, nói rằng sau này ra ngoài rồi liền đi rửa bát, làm việc vặt, chạy công cho người ta để kiếm tiền nuôi sống thiếu gia, kiểu gì cũng sẽ khiến thiếu gia mỉm cười. Gã nghĩ mình ở trong lòng thiếu gia nhất định vẫn có giá trị đi!

Chỉ là hôm nay, mặc cho gã mài mòn miệng lưỡi, người bên kia lại giống như là tượng gỗ, không đáp lại bất cứ lời nào.

Tiểu Sơn im lặng, ngơ ngác nhìn hắn, chỉ thấy bên tai đều là âm thanh hô hấp của bản thân.

Bên kia, Phong Nguyệt cầm lên ly trà đã nguội lạnh, uống một hơi cạn sạch, bỏ xuống một câu, nhanh chân đi ra ngoài. Tiểu Sơn sững sờ tại chỗ, mắt mở lớn, câu nói vừa rồi như ngũ lôi đánh xuống đầu xuyên qua màng nhĩ.

"Mang bộ y phục này đến phòng chữ Giáp số mười sáu ở hậu viện."

Lý Tĩnh Huấn mở túi tiền ra, bên trong chỉ có một chút bạc vụn, y đếm từng thỏi từng thỏi một: "Hai khúc vải xuân, một tấm gương đồng, một đôi bông tai..." Lần đi mua sắm này tốn không ít tiền, mà số bạc nhận được lại không bao nhiêu. Y vẫn nhớ như in sắc mặt của viên chưởng quỹ sáng nay: "Tiểu công tử thật tinh mắt, thứ gì qua mắt ngài cũng lộ ra nguyên hình, từng này tiền đừng nói là mấy món đồ linh tinh, sợ là cả vàng bạc châu báu ngài cũng có thể mua được..." y nhét túi tiền mỏng dính vào trong túi áo, thở một hơi dài.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...