Chap 17: 17
Sau khi tỉnh dậy, Lý Tĩnh Huấn vẫn luôn làm việc ở phía sau, mắt thấy tạp dịch trong viện đều ném gánh, từng người một chạy đến tiền sảnh, y đoán chắc có vị khách quý nào đến nên những người này vội chạy đi lấy thưởng. Y luôn không có hứng thú với việc này, chỉ lo làm xong chuyện của mình, thu dọn một lúc mới tiến đến, sau đó biết mình đoán sai rồi.
Phong Nguyệt ngồi dưới đất, y phục có mấy chỗ bị xé, lộ ra một mảng da thịt lớn, trên đùi có mấy chỗ máu bầm, trên cánh tay vẫn còn đang chảy máu. Người xung quanh đều đến góp vui xem náo nhiệt, vây chặt như nêm cối, Vương ma ma và Hoàng gia một người đã đạt được âm mưu, một người đã tính trước mọi việc, ngược lại trăm sông đổ về một biển, mỗi người đều ngồi ở vị trí của riêng mình. Phong Nguyệt hận thấu xương nhìn hai người bọn họ, trong mắt tựa như có thể bắn ra lửa.
Y chưa từng thấy Phong Nguyệt bị đối xử như thế, người kia không phải luôn cao cao tại thượng, như mặt trăng lạnh lẽo treo trên trời cao, phàm nhân không thể hái xuống được hay sao?
Y co cùi chỏ đụng phải Tiểu Nguyệt Nhi ở bên cạnh, ánh mắt dò hỏi, Tiểu Nguyệt Nhi xoa xoa tay, sắc mặt phức tạp: "Hoàng gia ra giá cao, Phong Nguyệt thiếu gia sợ không trốn được..." Lý Tĩnh Huấn nhíu mày hỏi: "Hoàng Hữu Vi? Hắn đâu có xa hoa như vậy đâu? Ông chủ đâu?"
Tiểu Nguyệt Nhi lắc đầu, trầm thấp thở dài, Lý Tĩnh Huấn lập tức đoán được, nếu không có ông chủ ngầm đồng ý, Vương ma ma tuyệt không dám ra tay, trong lòng vẫn hiện lên một chút tình cảm khó nói thành lời.
Bên kia, Hoàng Hữu Vi đặt chén trà xuống, cúi người đến trước mặt Phong Nguyệt nói: "Tiểu lão nhi chỉ là ngưỡng mộ Phong Nguyệt mỹ nhân sắc nghệ song tuyệt, người hộ hoa nào lại không thương tiếc hoa?" Dứt lời muốn đưa tay ra đỡ, Phong Nguyệt một tiếng đánh rụng cái tay kia, chống đôi chân bị thương đứng lên nói: "Hoàng gia quả thật một lòng say mê, đồ vật quý giá như vậy mà cũng được mang ra, chỉ tiếc, ta hôm nay không có tâm tình đó, chuyện ta không muốn làm tuyệt không bị-ai-ép-buộc", mỗi chữ đều được nhấn mạnh.
Hoàng Hữu Vi cũng không vội vã, vẫn cười ôn hòa như cũ, chỉ là lúc thu tay lại, lướt qua sợi tóc của Phong Nguyệt, ngón tay đưa lên chóp mũi ngửi một cái.
Vương ma ma không muốn nhiều lời, mụ nghĩ phải mau chóng đưa cái thứ lẳng lơ này lên giường mới không uổng phí một cơ hội tuyệt vời như vậy. Mụ trao đổi ánh mắt với A Tứ, mấy người cầm dây thừng ban nãy lại tiếp tục đi lên chuẩn bị trói người. Hoàng Hữu Vi phất phất ống tay áo, lùi ra sau mấy bước, đứng chắp tay.
Mấy người xung bình thường đều nịnh bợ Phong Nguyệt, hận không thể mỗi lần hắn tiếp khách ở bên hầu hạ kiếm được nhiều tiền thưởng hơn. Lần đầu tiên thấy vị đầu bảng chật vật như thế này, trong lòng không đành lòng cũng không dám xem tiếp.
Mấy kẻ dưới trướng A Tứ đều là những tên đã quen ỷ thế hiếp người, nhưng cũng không ít lần chịu đựng cơn giận của Phong Nguyệt, trước mắt có cơ hội ức hiếp được vị đầu bảng này, từng tên một đều không ngừng phấn khích, hận không thể đi lên lột y phục, ở trước mặt mọi người vũ nhục hắn một phen.
Bình luận