Chap 16: 16
Edit: Cỏ ca
Lá thăm kia được bọc trong giấy vàng, gấp thành hình tam giác, đặt ở trên khay. Lý Tĩnh Huấn nhìn lá thăm, lại nhìn Phong Nguyệt, một loại cảm xúc khác biệt xuất hiện. Người nọ không nhiều lời, trong mắt giống như giấu giếm thứ tình cảm gì đó, lại che giấu không chịu lộ ra, chỉ quay người, tự như trốn tránh mà rời đi.
Bên này, trên đài cao ba thước, Mị Ly quan nhân đang nhẹ nhàng nhảy múa, lụa mỏng khẽ che, eo nhỏ yểu điệu, cố ý để y phục trượt xuống, lộ một bên vai. Thái độ cực kì trêu chọc, ném ánh mắt quyến rũ xuống nhóm ân khách bên dưới.
Hàn Sương tựa vào cột trụ hành lang ở sau đài quan sát biểu biểu diễn. Từ sau lần y kĩnh diễm mà nổi danh, có không ít khách quen thường xuyên chọn thẻ bài của y, y vốn ưa thích yên tĩnh, thời gian trôi đi cũng không còn đến sảnh gặp người nữa. Phong Nguyệt chậm rãi tới gần: "Huynh vậy mà lại tìm trốn ở một nơi yên tĩnh."
Hàn Sương cười nói: "Trộm đến kiếp phù du nửa ngày nhàn." quay đầu, hai mắt phát sáng: "Hôm nay đệ cũng không giống mọi hôm mà chạy đến nơi này, sao vậy, đầu bảng của Nam Phong quán cũng muốn lên đài ôm khách rồi sao?"
Phong Nguyệt chỉ nói: "Những người như chúng ta làm gì có đêm nào được tự mình làm chủ, lên hay không lên đài có gì khác nhau sao?"
Hàn Sương ánh mắt chăm chú nhìn hắn: "Lời này cũng không giống lời mà Phong Nguyệt thiếu gia sẽ nói."
Phong Nguyệt nhìn Mị Ly trên đài múa đến say sưa, khúc nhạc từ vội vã đến dần dần nhẹ lại, động tác của Mị Ly cũng chậm lại, một cái nhíu mày một nụ cười, mỗi một tư thế đều bày ra vẻ mềm mại xinh đẹp của tuổi trẻ để cho các nam nhân bên dưới ngắm nhìn. Ánh mắt Phong Nguyệt hoảng hốt, nhìn lại, người trên đài không ai khác chính là bản thân năm mười mấy tuổi, cũng là như vậy trêu đùa, mị hoặc chúng sinh. Ngay lập tức, khí quản như bị sợi bông lấp kín, chỉ thấy hô hấp khó khăn, bước chân không vững.
Hàn Sương thấy thế nhanh chân chạy tới đỡ hắn ngồi xuống, lấy ra khăn tay lau mồ hôi trên trán hắn, lại nhiều chuyện muốn đi mời đại phu, nhất thời trách cứ Tiểu Sơn sao lại không đi theo.
Phong Nguyệt ấn cổ tay của y xuống nói: "Không cần" chỉ dựa lên trên hành lang, cúi đầu không nói gì, Hàn Sương ngẩn ra, sau đó xoa lưng hắn, hai người ngồi cạnh nhau không nói gì.
"Đệ biết không? Có người muốn chuộc thân cho ta." Một lát sau, Hàn Sương phá vỡ không khí yên tĩnh, Phong Nguyệt ngẩng đầu, trong mắt tràn đầy kinh ngạc.
"Ai? Sao phải giấu đến bây giờ?"
Hàn Sương tránh đi ánh mắt hắn, đáy mắt có một chút dịu dàng: "Là một vị khách quen, làm ăn mấy năm, trong nhà có mấy phòng thê thiếp, hắn không có tật xấu, cũng không gây khó dễ cho người khác, đối với ta...cũng coi như trân thành, hắn ở ngoại ô kinh thành có mấy căn nhà, thu ta làm ngoại thất, cứ như vậy sống cả đời, cũng không tệ."
Phong Nguyệt nói: "Nếu người này đáng tin cậy, huynh nghĩ kĩ rồi, theo hắn cả đời không phải là không thể. Chỉ là thế gian này phần lớn đều bạc tình, ngoài mặt nhiệt tình trong lòng lạnh lẽo, bên này đang nồng nàn với huynh, bên kia lại không biết dây dưa với bao nhiêu người. Dù cho hiện tại một lòng một dạ, tương lai cũng không đảm bảo hắn không ham mê vinh hoa phú quý, tùy ý tìm một cái cớ vứt bỏ huynh như giày rách."
Bình luận