Chap 14: 14
Năm đó, đêm đông giá buốt, phong tuyết đan xen. Phong Nguyệt mười bốn tuổi mặc một bộ đồ mỏng, quỳ gối ven đường, run lẩy bẩy, trước mặt là chiếu rách cùng chăn mỏng xếp thành hàng bao gồm phụ thân, mẫu thân, đại ca, nhị ca, tiểu muội của hắn.
Năm đó nạn hạn hán nổi lên, lương thực mùa xuân thu hoạch không tốt dẫn đến mùa đông lại càng không có lương thực dự trữ. Trong hầm chứa không còn lấy một vỏ trấu, rễ cỏ, vỏ cây đều đã ăn sạch. Phụ thân cõng hắn, mẫu thân cõng tiểu muội, hai ca ca buộc lên chiếc xe cút kít duy nhất trong nhà, lên đường chạy nạn, chuyến đi này chẳng biết lúc nào mới trở về. Phong Nguyệt nhỏ la hét không chịu đi, cha nhặt một chiếc lá khô từ cây dương già trong sân, tết thành một con châu chấu thả vào trong tay hắn. Cả nhà cứ thế lên đường. Người lánh nạn không chỉ có mỗi bọn họ, đội ngũ chạy nạn càng lúc càng lớn, người nào có đồ ăn lập tức có người đói xông tới cướp đoạt, rất nhanh tranh đoạt biến thành ẩu đả, cuối cùng biến thành giết người.
Hai ca ca của Phong Nguyệt chính là biến mất như thế, phụ thân mẫu thân chỉ có thể dùng chiếu rơm bọc lại thi thể không còn nguyên vẹn, đặt trên xe cút kít tiếp tục chạy nạn.
Càng về sau đội ngũ chạy nạn càng ngày càng nhỏ, rất nhiều người đều không chịu nổi ngã xuống. Người ngã xuống lập tức thành đồ ăn, thịt trên bụng và mông biến mất không còn gì. Phong Nguyệt nhỏ núp ở trong ngực mẫu thân, ngón tay nhỏ chỉ về sau đầu, non nớt hỏi: "Bọn họ có đồ ăn."
Mẫu thân hai mắt vằn lên tia máu, che đi ánh mắt của hắn nói: "Ngoan, thứ đó không ăn được."
Chỉ có một nhà của hắn chạy được đến kinh thành, nếu như cửa thành cũng được tính là kinh thành.
Cẩu hoàng đế một mực hoang dâm vô độ, mặc kệ tình hình thiên tai, hạ lệnh nạn dân không được phép vào thành, chẳng bao lâu ngoài thành người thì chết, người thì bỏ trốn. Trong nhà Phong Nguyệt đầu tiển là tiểu muội quấn trong tã lót không còn hơi thở, sau đó sáng sớm mẫu thân ở trên gọi cũng không tỉnh, phụ thân mang ngụm nước tuyết tan cuối cùng đút vào miệng hắn rồi cũng không đứng dậy nổi nữa. Người một nhà cứ thể chỉnh tề xếp thành một hàng.
Cửa thành cuối cùng cũng mở ra, nghe nói là một vị quan thanh liêm đập đầu chết trước mặt hoàng đế mới đổi lấy nạn dân được tiếp tế. Phong Nguyệt đi theo đại đội tiến vào thành, tìm một góc phố, mang phụ thân, mẫu thân, đại ca, nhị ca, tiểu muội đặt xuống, quỳ gối ven đường.
Tuyết lớn bay lả tả, phủ trắng mặt đất và một mái đầu quấn trong tấm áo bạc.
Kẻ lang thang đi tới, sờ soạng khuôn mặt nhỏ của hắn một cái, không có phản ứng, lại bóp một cái lên eo nhỏ sau đó mang người tới nơi hẻo lánh, lột y phục, xong việc ném hai cái bánh bao rồi đi mất. Phong Nguyệt lau nước mắt, bò lại bên cạnh phụ mẫu. Mùa đông khắc nghiệt, thi thể theo đó mục nát. Phong Nguyệt nằm bên vệ đường, chừa lại một hơi tàn. Có một người đàn ông trung niên đi tới, nâng khuôn mặt đỏ bừng vì lạnh cóng của hắn lên nhìn trái nhìn phải một chút sau đó ôm người vào Nam Phong quán.
Từ ngày đó trở về sau hắn vừa trở nên xinh đẹp, quần áo ấm áp lại mặc không hết, cũng không sợ lại phải đói bụng nữa. Hắn biết chữ, biết âm luật, biết cách lấy lòng nam nhân, Phong Nguyệt sợ lạnh, sợ đói, sợ ăn thịt người nhưng lại không sợ phạt quỳ cùng đòn roi mà rất chăm chỉ học tập.
Bình luận