Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 13: 13

Lại nói Hàn Sương những ngày này bỗng trở nên nổi tiếng, ân khách lui tới tranh nhau giành thẻ bài của y, bề ngoài y dịu dàng tính tình lại mềm mại nên được rất nhiều khách nhân yêu thích. Vả lại, Phong Nguyệt viện cớ bị ốm liên tục bảy ngày, mãi mới khỏi bệnh nhưng lại không treo bài, chỉ có một chiếc xe nhỏ xuất hiện đón người rồi đi mất.

Hương xa tuấn mã, hoa lá chim muông sum suê, xung quanh là trời cao trong vắt, đào khe liễu biếc. Phong Nguyệt ngồi quỳ trên nệm, một tay thưởng trà, hơi trà Ân Thi Ngọc Lộ tỏa ra từng luồng hương trà.

Bởi vì đã lâu chưa từng đi ra ngoài, giờ đây non nước hữu tình cũng khiến cho tinh thần trở nên vui vẻ khoan khoái. Lý Tĩnh Huấn ngồi ở dưới, trong lòng lại đầy thắc mắc, sáng sớm nói phải khởi hành, sau đó liền bị người này kéo đi hầu hạ, ngay cả Doãn Tiểu Sơn cũng không đi theo, thật là kỳ quái. Y vén lên một góc màn che, núi cây xa xa phản chiếu vào trong mắt người, sáng như minh hà.

Hai con tuấn mã đi một canh giờ, sau một tiếng 'xuy' của xa phu thì chúng đứng nghiêm trước một đại viện tường đỏ mái xanh. Lý Tĩnh Huấn nhảy xuống xe, mắt thấy trên cửa tòa nhà ghi ba chữ 'Thư viện Xuân Hi', đầu bút lông cứng cáp hữu lực, lại phủ thêm một lớp mạ vàng, y thầm nghĩ đây không phải là chữ viết của Phương lão ông sao? Giá một chữ trên bán ra hơn ngàn vàng, phụ thân y năm đó có một cặp câu đối chính là được vị này chấp bút, những năm thâu đêm suốt sáng chép sách kia, cũng là sách do vị lão ông này viết, nhưng nghiên cứu học tập mấy năm cũng chỉ học được ba phần thần vận trong đó mà thôi.

Xa phu cau mày nhìn Lý Tĩnh Huấn một cái, thấy người này vừa xuống xe liền ngơ ngác nhìn chằm chằm cửa lớn, thầm nghĩ đúng là người không có mắt, cũng không nhìn xem đây là nơi nào, không cẩn thận ngay cả mạng cũng không còn. Bản thân hắn lại đi về phía sau mang ghế nhỏ đặt dưới đất, cúi đầu khom lưng đón Phong Nguyệt dẫm chân lên ghế đi xuống.

Vừa xuống xe, Phong Nguyệt liền nói với Lý Tĩnh Huấn: "Lát nữa đừng nhiều lời, đứng ở bên cạnh hầu hạ ta là được."

Thấy Lý Tĩnh Huấn không có ý định động thủ, Phong Nguyệt vậy mà không tỏ vẻ gì, xa phu đành phải nhắm mắt đi lên gõ cửa, chỉ chốc lát sau một người hầu trẻ tuổi xuất hiện, hắn đánh giá xa phu từ trên xuống dưới, lộ ra ánh mắt chán ghét, dọa xa phu không ngừng dùng ống tay áo lau mồ hôi. Ánh mắt người hầu lướt qua xa phu nhìn thấy thân ảnh lẳng lặng phía sau, nháy mắt thay đổi vẻ mặt, nhanh chóng mở cánh cửa hông ở góc đông nam, cung kính đón hai người vào trong.

Lý Tĩnh Huấn đi theo, chỉ thấy là núi giả bao bọc, đình đài lầu các, thủy tạ vờn quanh, hoa mộc sum suê, che lại tất cả phòng ốc, chỉ lộ ra một góc mái cong, bốn phía tĩnh lặng, không thấy một bóng người nào ngoài tôi tớ dẫn đường phía trước. Phong Nguyệt vừa đi vừa lặng lẽ nhìn trộm Lý Tĩnh Huấn ở phía sau, thấy y không chút câu nệ, bộ dáng ngược lại cực kì thong dong. Đi khoảng chừng thời gian một nén nhang, loáng thoáng nghe thấy âm thanh nữ tử ca múa truyền tới, người hầu đứng lại khom người, làm tư thế mời sau đó đi mất.

Lý Tĩnh Huấn cùng Phong Nguyệt nhấc chân bước vào nội viện, vừa tiến vào trong lập tức trông thấy cảnh tượng trước mắt vô cùng náo nhiệt, có cả nam lẫn nữ. Những nam nhân ở đây đều khoác trên mình lụa là gấm vóc, bộ dáng nho nhã sang trọng, ai nấy đều ôm một nữ tử trong tay, đang uống đến hăng say. Những cô gái kia cũng không giống những cô gái bình thường thấy trong kỹ viện, nhan sắc có phần kiều diễm hơn, y phục lại càng mỏng manh hơn. Một nam nhân trung niên ngửa bình rượu uống một ngụm sau đó lại truyền rượu cho nữ tử ngồi trên đùi mình bằng miệng. Y phục trước mắt tung bay, thịt rượu rơi vãi đầy đất. Cảnh tượng dâm mỹ như này thật khó coi, Lý Tĩnh Huấn sớm đã đỏ đến tận cổ, Phong Nguyệt lại vẫn bình tĩnh như không.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...