Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 12: 12

Lý Tĩnh Huấn bị nhốt trong phòng củi đã như cơm bữa, nhưng mà mấy ngày nay cứ đến tối thì Tiểu Nguyệt Nhi lại mang theo hộp đựng cơm hình bát giác tới, thuận tiện đổi một cây đèn mới. Lý Tĩnh Huấn chú ý tới loại đèn này không giống loại đèn dầu đen thường dùng trong phòng của hạ nhân mà là loại nến sáp đỏ chính quy, bên ngoài còn chụp một cái lồng đèn trong suốt hình cá chép hí châu, ánh đèn dìu dịu chiếu sáng cả căn phòng củi nho nhỏ trở nên rõ ràng. Lại nhìn đồ ăn trong hộp cơm, không những tinh xảo còn không ngày nào giống ngày nào, nhưng bất luận hỏi như thế nào, Tiểu Nguyệt Nhi cũng đều nói là đồ thừa của nhà bếp, đổ đi cũng tiếc nên mang đến cho y ăn. Sau đó y cũng mặc kệ chuyện này, cứ xem mấy ngày này như đang nghỉ ngơi dưỡng sức.

Sau bảy ngày, Lý Tĩnh Huấn được gọi ra ngoài. Mấy ngày nay không phải làm việc, ăn uống ngủ nghỉ cũng không tệ, không những càng thêm trắng ra, thân thể cũng không còn gầy yếu như trước kia, khung xương cân đối, có da có thịt, nhìn giống như một con búp bê bằng ngọc.

Bây giờ vẫn đang là ban ngày, nhóm tiểu quan phần lớn còn đang ngủ bù, nhóm chạy đường thì vội vàng dọn dẹp để còn tranh thủ lười biếng. Lúc này thả y ra ngoài cũng có một đống công việc chờ y đi làm. Lý Tĩnh Huấn không nói gì, cầm một cây chổi từ hậu viện, bắt đầu quét dọn. Nghĩ kĩ thì y ở Nam Phong quán đã được mấy tháng, cơ thể không còn yếu ớt như lúc trước, giặt quần áo, lau dọn, truyền đồ ăn, nấu nước...không nói là làm tốt nhưng làm thì cũng ra dáng làm.

Sau giờ ngọ, mặt trời dần dần lên cao, hai con chim hoàng anh bắt đầu nô đùa trên cành cây, bay từ gốc cây này sang gốc cây kia, tiếng chim hót lanh lảnh vang lên. Căn phòng khách rộng lớn thoát ly khỏi cảnh ồn ào náo nhiệt trở nên im ắng, thỉnh thoảng có cơn gió nhẹ lướt qua rèm cửa. Lý Tĩnh Huấn một mình lẳng lặng cúi đầu quét rác, bề mặt dưới cầu thang vừa được quét sạch thì từ đâu có mấy xác hạt dưa. Y nhíu mày, ngẩng đầu liền trông thấy trên lầu hai có một người phiêu phiêu dục tiên, áo choàng màu đen, tóc đen nửa khoác trên vai, dáng vẻ lười biếng tùy ý như thể thế gian không có thứ gì có thể lọt vào mắt hắn.

Phong Nguyệt mở miệng, vẫn như cũ mang ba phần lạnh lùng, ba phần mỉa mai: "Tiểu công tử làm việc của hạ nhân rất giỏi ngược lại khiến chúng ta trông như chỉ biết ngày ngày hưởng lạc."

Lý Tĩnh Huấn biết người này miệng lưỡi cay nghiệt cỡ nào, lại thượng thường không hiểu nhắm vào y cho nên dứt khoát đi khỏi, không nói chuyện với hắn mà chỉ để lại một bóng lưng.

Nửa ngày sau, lại nghe thấy giọng Phong Nguyệt lạnh lùng vang lên: "Mấy tháng này giống như trổ mã không ít nhỉ, xem ra Nam Phong quán chúng ta đúng là nơi phong thủy nuôi người."

"Có lẽ số trời đã định ngươi đến nơi này của chúng ta tiếc là đến chậm quá, nếu bị bán vào sớm hơn, nói không chừng còn có thể trở thành quản sự trong quán..."

Lời nói chua ngoa như thế, dù là người vốn yên tĩnh trong quán như Lý Tĩnh Huấn trong lòng cũng không khỏi bốc lên lửa giận, y đột nhiên ném cây chổi đi, nhanh chân rời khỏi. Quen biết người này lâu như vậy, trong lòng Lý Tĩnh Huấn vẫn cho là hắn tâm lý vặn vẹo, bản tính chua ngoa, nửa thì kiêng kị nửa lại khinh thường, y hạ quyết tâm, sau này tuyệt đối không nói thêm một câu nào với người này.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...