Chap 11: 11
Nam Phong quán có quy định, lúc tiếp khách không được chống lại bất kì mong muốn nào của khách nhân, nếu không sẽ căn cứ theo tội bất tuân khách nhân để tiến hành xử phạt. Xử phạt bình thường phân thành hai loại: phạt về thể xác và phạt ngân lượng, cái trước thường dùng cho sai vặt và chạy đường, lúc Lý Tĩnh Huấn vừa mới tới nhận không ít đau khổ, cái sau thường dùng cho quan nhân, thân thể bọn họ trân quý, một chỗ tổn hại đều có thể ảnh hưởng đến chuyện làm ăn về sau, cho nên định tội ngân lượng, theo đó, bất kể khách nhân cho ở ngoài mặt hay bí mật thưởng cho quán đều có thể thông qua tội danh này thu lại tiền. Nhóm quan nhân vì thế mà rất sợ hình phạt này.
Chiết Chi trực tiếp bị hạ thẻ bài bảy ngày là chuyện không ai ngờ tới.
Bảy ngày hoàn toàn không thu được tiền, lại một ngày không treo bài, người tài mới nổi mọc lên như nấm, người người đều tranh đoạt khách nhân, những khách quen ngày xưa đều có thể bị người khác cướp đi, trong đó ẩn chứa hậu quả khôn lường.
Đều nói, là Phong Nguyệt trực tiếp ra chỉ thị. Trong Nam Phong quán người có tiếng nói nhất ngoại trừ ông chủ ra thì chính là Phong Nguyệt đầu bảng cao quý, đỏ thấu thành Biện Kinh bảy năm.
Lý Tĩnh Huấn dẫm lên giày vải, chạy thẳng vào tiền sảnh, trong sảnh lớn đã bu đầy người. Chiết Chi quỳ trên mặt đất, âm thanh nghẹn ngào cầu xin: "Phong Nguyệt thiếu gia, ngài tha cho ta đi! Sau này Chiết Chi sẽ tận tâm hầu hạ Hoàng gia, không dám có chỗ nào không chu đáo..."
Phong Nguyệt đứng trên cao nhìn xuống, thần thái kiêu căng nói: "Treo bài hay không treo bài không có gì khác nhau, chút bạc của ngươi còn không đủ nhét kẽ răng, không bằng sớm đi nghỉ ngơi đi."
Dứt lời, quay người muốn đi, Chiết Chi nhào tới ôm lấy chân hắn, đau khổ cầu xin nói: "Phong Nguyệt thiếu gia, nếu như Chiết Chi không treo bài thì sẽ không có tiền trợ cấp người nhà, trong nhà ta còn có cha mẹ, có ba người ca ca, cha ta ngã gãy chân, chỉ có thể ngày ngày nằm trên giường, mẹ ta may vá cho người ta mắt đã kém, các ca ca ngay cả cưới vợ cũng không cưới nổi. Nếu không phải ta có chút bạc đó, chỉ sợ người một nhà đều không có cơm ăn, van cầu người..."
Phong Nguyệt chán ghét một cước đá văng y, Chiết Chi muốn nhào lên lại bị Tiểu Sơn nhảy ra dẫm lên bàn tay, Chiết Chi kêu rên một tiếng, bất động trên mặt đất, nước mắt không ngừng chảy xuống.
Phong Nguyệt hừ lạnh một tiếng, lúc quay người, bị một đôi tay nắm chặt góc áo. Lý Tĩnh Huấn trợn tròn hai mắt nhìn hắn chằm chằm nói: "Người...Người vì sao ức hiếp người yếu thế?"
Khoảng thời gian ngẩn người trong Nam Phong quán, Lý Tĩnh Huấn cũng rất rõ ràng muốn bình an trải qua, có vài người phải tránh không thể trêu vào, nhưng hôm nay y lại không nghĩ được nhiều như vậy. Chiết Chi là người đầu tiên đối xử tốt với y khi y vào đây, thậm chí trong suốt mười bảy năm là hoàng tử y cũng chưa từng trải qua mùi vị có một người bạn, nhìn bạn mình quỳ gối cầu xin dưới chân kẻ khác, trong lòng Lý Tĩnh Huấn không khỏi dâng lên một cơn tức giận, cơn tức giận này khiến y đứng ra.
Phong Nguyệt nhìn Lý Tĩnh Huấn, có chút ngoài ý muốn, nửa ngày mới nói: "Tiểu công tử thân mềm thịt quý từ lúc nào học đòi làm anh hùng, ra mặt vì kẻ khác vậy?" Hắn chậm rãi xích lại gần nói: "Ngươi coi mình là ai chứ?"
Bình luận