Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 10: 10

Ban đêm, đèn đuốc sáng trưng, tiếng sáo trúc và dây đàn vang vọng khắp Nam Phong quán, những khúc nhạc trụy lạc kéo dài suốt đêm không ngớt.

Từng mâm sơn hào hải vị từ sau bếp được đưa lên phòng khách, giò heo ướp lạnh, vịt say hoa, cà tím áp chảo,...

Lý Tĩnh Huấn bưng khay, chân đi như bay.

Y vừa mới rẽ vào khúc ngoặt hành lang, liền bị một âm thanh ác ý gọi lại. Lý Tĩnh Huấn quay lại nhìn thấy Tiểu Sơn đứng bên trên bậc gỗ, cách y hai bước, vẻ mặt kiêu căng.

"Nước của thiếu gia đã đun xong chưa mà lại lười biếng rồi!"

Lý Tĩnh Huấn biết người này ỷ vào mình là tiểu đồng của Phong Nguyệt nên không coi ai ra gì, phần lớn thời gian người bên dưới đều sợ gã. Phong Nguyệt mỗi lần trước khi treo thẻ bài đều phải tắm rửa, bản thân y không hiểu sao lại bị bắt đi làm việc này, mỗi ngày đều phải đun nước hai lần, đêm nay y đi đun nước, vừa châm lửa đã bị người ở sau bếp gọi đi hỗ trợ truyền thức ăn.

Y bĩu môi nói: "Nước đun giờ này chắc đã dùng được rồi. Ta truyền đồ ăn xong sẽ xách nước lên trên."

Tiểu Sơn trừng mắt nhảy lên: "Hả? Còn dám để thiếu gia chờ ngươi? Nhanh đi chuẩn bị đi, nói cho ngươi biết, nếu lát nữa ta đi vào không thấy thùng tắm đầy nước, ngươi sẽ thành điểm tâm của ta."

Lý Tĩnh Huấn nhìn bóng lưng bốc hỏa của Tiểu Sơn, nhíu mày.

"Ngươi ở chỗ này làm gì? Không phải ăn vụng đấy chứ?" Chiết Chi không biết từ đâu đột nhiên xuất hiện, cười hì hì trêu chọc y, sau đó nhanh chóng phát hiện điều không hợp lý: "Làm sao thế? Lại có ai bắt nạt ngươi nữa sao?"

Lý Tĩnh Huấn nói: "Nào có? Ta không sao cả."

Chiết Chi lộ ra bộ mặt 'trong lòng ngươi nghĩ gì đều hiện hết trên mặt kia kìa' nói: "Nói nhanh, ngươi lại làm sao rồi?"

Lý Tĩnh Huấn đành phải nói ra việc ban nãy xui xẻo giữa đường đụng phải Doãn Tiểu Sơn, bát canh măng thái sợi vàng ươm bỏ lại cũng không được, mang đi cũng không xong, nhất thời không biết làm sao.

Chiết Chi sau khi nghe xong, giữ im lặng, chỉ đưa quạt tròn trong tay cho y: "Ầy, cầm lấy."

Lý Tĩnh Huấn nghe lời nhận lấy, khay trong tay theo đó bị bê đi mất: "Ơ...ngươi..."

Chiết Chi xoay người: "Còn không đi xem nước sôi, nếu đun cạn nước thì ngươi cứ coi chừng đến mai Phong Nguyệt lại cho ngươi ngủ phòng củi." dứt lời, bước chân nhẹ nhàng đi mất.

Lý Tĩnh Huấn đứng ngây người tại chỗ, bỗng dưng giậm chân một cái: "Nước của ta."

Lúc này, trong hành lang phòng khách ngồi chật kín các vị ân khách. Nhược Tư quan nhân vừa mới kết thúc điệu múa, y mặc áo bào màu vàng nhạt, dung mạo dịu dàng, chậm rãi đi đến gần vị ân khách gần nhất. Người kia có gương mặt to lớn, uống đến mặt ửng đỏ lên, tức khắc kéo người lại, Nhược Tư liền ngã vào trong ngực gã: "Đại nhân, ngươi thật là xấu nha!" Nhược Tư hờn dỗi, người đàn ông kia nâng mặt Nhược Tư lên, tham lam hít hà: "Nhược hữu sở tư [1], tên rất hay, gia thích ngươi." một bên tay không quy củ tiến vào vạt áo.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...