Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 1: 1

Lý Tĩnh Huấn là nhi tử của hoàng đế đương triều, Bát hoàng tử của nước Đại Yên.

Y sinh ra trong thâm cung, từ nhỏ nơi mà mắt nhìn đến được chỉ là cung điện nguy nga cùng bức tường đỏ cao chót vót, cung nữ và thái giám nhiều như sao trên trời, có đếm cũng không hết. Mẫu thân của y là chính cung hoàng hậu đương triều, điều này có nghĩa là y và bảy người anh em của mình không giống nhau.

Nhưng mà, tất thảy đều không còn quan trọng nữa, bởi vì vị hoàng tử này đã cuộn tròn ở bên đường bảy ngày bảy đêm rồi.

Bụng y trống rỗng, trên mặt một mảng xanh tím, xoang mũi và khoé miệng có máu đọng lại, một thân áo tang bằng vải thô bẩn không chịu được, trên bụng có mấy vết dấu chân, nhìn không ra tướng mạo ban đầu. Bên cạnh có một tấm chiếu bằng rơm được cuộn lại, mùi hôi thối bốc lên, ruồi muỗi bay đầy, y chậm rãi vươn tay, đẩy cánh tay cứng ngắc đã biến thành màu đen lộ ra ngoài vào lại bên trong.

Y không còn sức để nhìn xem người bên trong chiếu rơm đã biến thành bộ dạng gì nữa.

Người đi đường đi ngang qua đều lấy tay bịt mũi nhanh chóng rời khỏi.

Bên cạnh chỗ này vốn dĩ có hai sạp hàng nhỏ, một hàng bán trà hoa quả, một hàng bán thuốc lá, hiện giờ tất cả đều tránh xa, chửi y là đồ sao chổi.

Phạm vi một trượng quanh đây cũng chỉ có y và cỗ thi thể này.

Y nghĩ, không vấn đề gì, có lẽ nhanh thôi nơi này sẽ có hai cỗ thi thể.

Nghe nói, khi bản thân sắp chết sẽ nhớ về rất nhiều chuyện lúc trước, Lý Tĩnh Huấn nằm song song với thi thể trên mặt đất, hít vào nhiều hơn thở ra, ánh mắt tan rã, chỉ cảm nhận được ánh sáng mặt trời, gió trong không khí. Còn người đi xung quanh đều đã không thấy nữa, thiên địa vạn vật giống như lúc bé tựa đèn kéo quân xoay tròn, sau đó, càng lúc càng nhanh.

Thoáng chốc lại trở về dưới gốc mai, xung quanh một mảnh trắng xoá, một mình nó đón lấy gió tuyết, nở rộ một màu đỏ thê lương ngập tràn tầm mắt.

Đứa bé sáu tuổi mặc áo gấm thêu hoa văn hình rồng được viền bằng chỉ vàng tinh tế, thích nhất là ngồi ngơ ngác dưới tàng cây, nhìn những cánh hoa xinh đẹp bay theo gió, sau đó tay nhỏ trắng nõn đi nhặt từng cánh hoa, chẳng chốc đã nhặt đầy hai giỏ lớn. Nước mũi chảy dài vì lạnh, lảo đảo chạy tới sau lưng mẫu thân.

Người phụ nữ mặc y phục hoa lệ, trang điểm tinh xảo, trâm cài hoàng kim tỏa sáng rạng rỡ giữa trời tuyết trắng, trên người khoác áo choàng ngồi ở trong đình, bốn phía có rèm che chắn gió, dịu dàng lại hiền từ mỉm cười, xung quanh là các cung nữ với mái tóc cài hoa ngọc lan, hoa mai trắng tỏa hương thanh lãnh.

Cung điện y ở khác với các ca ca, nhưng đọc sách lại cùng một nơi, mỗi ngày trời chưa sáng đã bị kéo dậy từ trong chăn, rửa mặt, thay y phục, ăn bữa sáng. Thái giám tổng quản Lý Nguy hầu hạ y nhiều năm nên vô cùng thuần thục, sau khi thu xếp xong xuôi thì tự mình chọn một cái đèn lồng, đi trước dẫn đường bất kể trời nắng hay mưa.

Phụ thân chỉ lộ mặt vào ngày đầu tiên y đi học, trên tà áo vàng in bóng một hình đầu rồng uốn lượn cũng không giấu được cái bụng phình ra, không che được tóc bạc nơi thái dương. Phụ thân nắm tay thầy giáo, không ngừng khen ngợi người, nói người là bậc đại nho đương thời, đọc hết mọi thi thư, là trụ cột nước nhà, các con đều phải chăm chú học tập biết không? Khi đó y ngây thơ gật đầu theo các ca ca, dựa vào quy củ đi lễ bái thầy giáo, trong lòng lại suy nghĩ: "Đây không phải là ông ngoại sao?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...