Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 84: 86.

Chương 86. Việt Tiềm vui mừng cười cười.

Trước cửa thành, Việt Tiềm đang tiễn đưa Trương Trạch và Phong Bá Ích. Hai người họ sắp suất lĩnh một nhánh đại quân trở về quận Giang. Căn cứ theo lời thám tử đến báo, Hoàn Thông tướng quân của Dung Quốc đã dẫn quân tiến thẳng về hướng quận Giang, sắp sửa thảo phạt, hiện nay quận Giang đã ngập tràn nguy cơ rồi.

Quận Giang là cứ điểm quan trọng nhất của Việt Tiềm, tuyệt không thể đánh mất,

Đứa bé con người Vân Việt đứng trong đội ngũ, thấp giọng dò hỏi Yến Thượng: "Tại sao Thanh Vương lại không theo chúng ta về quận Giang? Có thể giao huyện Bành cho người khác trông coi mà?"

Mấy ngày trước, đứa nhỏ này theo chân Thường phụ vận chuyển lương thực từ quận Giang đến huyện Bành, hôm nay lại đi theo Thường phụ trở về quận Giang, hơn nữa theo quân còn có mấy ngàn danh sĩ, binh lính.

Yến Thượng vỗ lên đầu đứa bé con, cười nói: "Ngươi đúng là trẻ con, để ta nói cho ngươi nghe. Dung binh muốn tấn công quận Giang, nhiễu loạn con đường vận chuyển lương thực của chúng ta, huyện Bành lại không giống thế, Dung binh ngụ ở ngay bên kia bờ sông, có thể tấn công bất cứ lúc nào.

Đứa bé mười bốn tuổi vừa nghe đã sửng sốt, hỏi: "Cho nên?"

"Cho nên tới khi khai chiến, Dung binh nơi bến phà Kim Cốc sẽ hệt như chó điên, tấn công huyện bành bất kể ngày đêm. Huyện Bành nhỏ, quân địch đổi một nhóm lại một nhóm, nhóm này mệt thì nhóm kia sẽ đánh, muốn bảo vệ huyện Bành sẽ là chuyện không hề dễ dàng."

Chỉ mới tưởng tượng ra mặt trận này đã cảm thấy vô cùng tăm tối, quân địch một lần lại một lần khởi xướng tiến công đánh vào huyện Bành, Yến Thượng đã không nhịn được mà cau mày lại.

Đứa bé con cuối cùng cũng hiểu, chính vì Thanh Vương lo lắng huyện Bành không thủ được, nên mới ở lại nơi đây, tự thân chỉ huy tác chiến.

Đứa nhỏ thì thầm nói: "Không thể chờ tới lúc bọn họ đến đánh chúng ta được, chúng ta phải động thủ trước!"

Yến Thượng vỗ lên đầu nó một lần nữa, cười nói: "Không ngờ được nha, tiểu tử này có rất có cốt khí!"

Đứa bé con ôm lấy đầu mình, có chút không vui, bởi còn nhỏ tuổi lại thấp bé, tất cả mọi người đều thích xoa đầu nó.

Nó cũng muốn mau mau lớn lên, trở thành một vị đại tướng uy phong lẫm liệt, tác chiến cùng mọi người.

Lúc này, Việt Tiềm ngẩng đầu nhìn quét qua đám người trước mắt, ánh nhìn rơi vào Thường phụ, Phàn Ngư, Yến Thượng và dứa bé con đứng trước, lại gật đầu với thân hữu.

Không thể từ biệt từng người, có điều Việt Tiềm tin rằng ngày sau vẫn còn gặp lại.

Trước khi đi, Trương Trạch nói với Việt Tiềm: "Hiện nay đã có hịch văn phân phát khắp đất Vân Việt, hiệu triệu nhân dân các nơi cùng đứng lên hưởng ứng khởi nghĩa, sau đó sẽ có càng nhiều bách tính gia nhập chúng ta. Thanh Vương, chỉ cần đánh thắng chiến trận lần này, nhất định quân ta có thể dựng vững uy vọng, chân chính nắm được một nơi mà đặt chân về."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...