Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 9: 8.

editor: Mì Tương Đen.

Chương 8. Tay không run, thở không gấp, bình tĩnh đến đáng sợ.

 Dưới ánh trăng, thân thể Chiêu Linh bay rất thấp, chậm rãi lướt qua rừng cây. Gió thổi sóng gợn lăn tăn, ven hồ có vài con hươu hoang đang cúi đầu uống nước. Thân hình chúng nó lờ mờ, sừng hươu linh động, vô cùng huyền ảo.

Gió đêm phất qua lông chim, mát mẻ lại khoan khoái. Chiêu Linh vui sướng hót vang, doạ cho đàn hươu kia cả kinh chạy trốn toán loạn.

Từ khi Thái tử Chiêu Môi đi Hữu uyển trở về, mỗi ngày Chiêu Linh đều đi theo bên cạnh huynh trưởng, như một cái đuôi nhỏ. Y ban ngày hoan hoan hỉ hỉ, ban đêm ngả đầu là ngủ say, một quãng thời gian thật dài cũng chưa mơ thấy giấc mộng biến thành chim chóc.

Tối nay, y lại biến thành Phượng Hoàng nhỏ, bay lượn trong gió, hưởng thụ cảm giác kỳ diệu đã lâu không gặp.

Đã lâu chưa thấy ân nhân, không biết vết thương trên người ân nhân có tốt lên?

Chiêu Linh bay tới mạn Bắc của dòng sông, quanh quẩn trên không trung. Y tìm được nhà tranh của ân nhân, bèn đậu xuống bên khung cửa sổ.

Trong phòng tối tăm, có thể nghe thấy tiếng ngáy của người đã ngủ say, âm thanh trầm thấp, hẳn đã già dặn, là nam tử ở cùng Việt Tiềm. Hiển nhiên ân nhân cũng đang ngủ. Hắn nằm trên giường đất bằng phẳng, vô thanh vô thức, lá diệp thảo băng bó trên vết thương đã được dỡ xuống, một cánh tay chỉnh tề khoác lên bụng, tư thế ngủ vô cùng thư thái.

Trong phòng không có mùi thảo dược, cũng không có mùi máu tanh, thương thế của ân nhân hẳn đã ổn rồi!

Chiêu Linh nhẹ nhàng đập cánh, lặng lẽ đậu xuống bên gối ân nhân, bởi vì vui vẻ nên không tự chủ phát ra âm thanh líu lo.

Y không biết rằng ân nhân cũng giống như y, thần thức đang ở trong mộng cảnh, nửa tỉnh nửa mê.

Bên tai vang lên tiếng chim hót khiến Việt Tiềm tỉnh lại. Trong bóng tối, hắn từ từ mở mắt ra, khoé mắt thoáng thấy một bóng dáng nhỏ bé mơ hồ bên gối đầu, chính là chim Phượng.

Sống ở trong rừng, phụ cận ngày đêm đều có tiếng chim hót, Việt Tiềm lập tức nhận ra được âm thanh líu lo vô cùng đặc biệt của Phượng Hoàng nhỏ.

Mào ngũ sắc trên đầu hơi phát sáng, chim Phượng ngẩng đầu, tựa như muốn nhìn người bên gối thật kỹ. Nói nó là chim, có đôi khi cử chỉ của nó lại xác thực vô cùng giống con người.

Việt Tiềm rũ mi mắt, giả bộ ngủ say, lén lút quan sát.

Chim non nhảy lên vai Việt Tiềm, sau đó từ vai nhảy lên trên đầu hắn, động tác mềm nhẹ, hai móng vuốt nhỏ đạp lên lông mày Việt Tiềm, phát ra âm thanh vui vẻ.

Chiêu Linh không chỉ phát ra tiếng kêu, còn nhảy nhót trên mặt Việt Tiềm, dùng tiếng chim kích động nói: "Líu lo líu lo líu líu lo..."

Y muốn nói: Ân nhân, mau tỉnh, ta lại tới rồi!

Việt Tiềm nâng tay, một phát đã bắt được chim non trên mặt. Chiêu Linh không cựa quậy nữa, vui vẻ nghĩ: Ân nhân cuối cùng cũng đã tỉnh.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...