Chap 9: Chap 9
Xung quanh Học viện Quân sự là một chuỗi các cửa hàng và quán ăn, nhiều thú nhân và giống cái không thích ăn cơm trong nhà ăn của Học viện thì chỉ cần bước chân ra khỏi cổng trường đã có vô số địa điểm để lựa chọn, thỏa mãn tất cả nhu cầu ăn uống giải trí của mọi người.
Tiêu Chiến theo bước Vương Nhất Bác đi qua mấy ngõ nhỏ, cuối cùng dừng bước trước một tiệm ăn mang phong cách cổ xưa. Dường như chủ tiệm rất quen thuộc với Vương Nhất Bác, vừa thấy hắn bước vào liền quen thuộc đi vỗ vai hắn:
- A Bác, mấy nay không thấy nhóc đến ăn cơm, bận lắm hả?
Vương Nhất Bác khẽ gật đầu chào người kia
- Anh dâu, mấy ngày nay có việc gấp không ra ngoài được - Vương Nhất Bác liếc nhìn người phía sau mình, từ khi Tiêu Chiến ngã cầu thang ngất đi khiến hắn lo lắng luôn âm thầm canh hừng cậu nên không có thời gian đi đâu cả.
Mà lúc này người kia cũng để ý đến bóng dáng nấp phía sau Vương Nhất Bác, " là bé giống cái kìa"- mắt anh không khỏi sáng lên, cậu em trai này ngày thường lãnh đạm không thấy quen ai cả khiến cả nhà lo lắng không thôi, chỉ sợ với cái tính khó ở của hắn thì chẳng có giống cái nào thèm ngó ngàng đến cả, không nghĩ đến hôm nay lại thấy Vương Nhất Bác dẫn người đi ăn cơm. Anh dùng ánh mắt đầy ẩn ý nhìn Vương Nhất Bác
- Được nha nhóc con, thế mà giấu cả nhà, bắt được giống cái nhà ai mà nhìn cưng thế.
Tai Vương Nhất Bác không tự chủ mà đỏ lên,hắn ho khẽ vài tiếng che đi xấu hổ
- Anh đừng nói bậy, em ấy là đàn em khóa dưới của em - Hắn nói xong nhịn không được mà lén nhìn cậu, chỉ sợ cậu nghe được mấy lời kia của anh dâu, dù sao hắn cũng mới chỉ bắt đầu theo đuổi cậu, hắn cũng muốn bắt cậu về ổ nhưng mà vẫn chưa được đây.
Từ An Nhiên bĩu môi khinh bỉ nhìn Vương Nhất Bác, tưởng như nào hóa ra còn chưa bắt được con nhà người ta, kém thế không biết nữa. Anh bày ra nụ cười dịu dàng nhìn Tiêu Chiến
- Chào em, anh là Từ An Nhiên, là anh dâu của Vương Nhất Bác, sau này muốn ăn gì cứ đến tiệm của anh, anh giảm giá cho em.
- Vâng, vậy có làm phiền tới anh không ạ.
Từ An Nhiên vội vàng xua tay
- Phiền gì chứ, với cả...- Anh cười ẩn ý liếc nhìn qua Vương Nhất Bác - Đều là người nhà với nhau cả, phiền gì đâu chứ, đúng không A Bác.
- N...Người nhà ạ?- Tiêu Chiến lắp bắp nhìn anh, mặt đỏ bừng vì xấu hổ
Vương Nhất Bác thấy cậu lúng túng như thế liền nắm lấy tay cậu bước đi vào trong
- Anh đừng trêu em ấy nữa, bọn em đến để ăn cơm đó.
- Biết rồi, biết rồi, vào phòng đi, cho hai đứa không gian riêng tư đó.
Nghe thấy câu nói của Từ An Nhiên, tai của Vương Nhất Bác đỏ như máu, bước chân không khỏi nhanh hơn.
.......................................
Vừa vào trong phòng Vương Nhất Bác không khỏi thở phào một hơi, sau đó quay sang nhìn Tiêu Chiến vẫn đang im lặng đi phía sau nãy giờ.
Bình luận