Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 8: Chap 8

- Tiêu Chiến......

Tốc độ của báo đen không hổ là nhanh nhất trong các loài động vật, chỉ mới trong chớp mắt mà Vương Nhất Bác đã đứng ngay trýớc mặt cậu.

Tiêu Chiến chớp mắt mấy cái nhìn người trước mắt, bộ đồ chiến đấu màu đen bó sát khiến cơ bắp đang căng chặt lộ ra, từng giọt mồ hôi rũ xuống từ mái tóc đen đến đôi mắt đầy sắc bén khiến người ta nhịn không được mà chìm đắm trong đó.

" Ðẹp...đẹp quá" Tiêu Chiến nhìn đến mê mẩn, nuốt nước bọt thầm nghĩ người này bình thường nhìn lạnh lùng đã cuốn hút rồi không ngờ tới lúc vận động lại càng khiến người ta say mê hơn.

Thấy Tiêu Chiến nhìn mình chăm chú, Vương Nhất Bác không tự chủ được cả người căng thẳng, yết hầu khẽ động, lúc đứng trên sàn đấu hắn còn chưa từng căng thẳng như bây giờ, hắn đứng cách cậu ba bước chân, chỉ sợ đứng gần sẽ khiến khí tức lúc chiến đấu còn sót lại dọa sợ cậu.

Hai người nhìn nhau không nói gì khiến bầu không khí dần trở nên xấu hổ, trước ánh nhìn chăm chú của người kia mặt của Tiêu Chiến bất giác đỏ lên, cậu thầm nghĩ bộ mặt cậu dính cái gì hay sao mà Vương Nhất Bác nhìn chăm chú cậu như vậy chứ.

Ngay lúc bầu không khí dần trở nên lạ thường thì Phong Vũ được Phương Du không biết xuất hiện từ lúc nào đỡ lại đây. Ánh mắt Phong Vũ âm trầm nhìn vào hai người trước mặt, một kẻ vừa khiến hắn mất mặt trước mọi người, một kẻ thì không biết tốt xấu lúc nào cũng giả bộ thanh cao trước mặt gã. Gã thề sẽ có ngày để cho những kẻ không coi gã ra gì phải cúi xuống cầu xin gã.

- A Chiến, em đến đây sao không nói để anh ra đón em - Phong Vũ nhìn Tiêu Chiến nói với giọng điệu thân mật, ánh mắt lại nhìn về Vương nhất Bác với vẻ khiêu khích - Dù sao thì nơi này không an toàn với em, đi với anh thì mới đảm bảo an toàn được.- Nói xong còn định đưa tay kéo Tiêu Chiến về phía mình.

Thấy cánh tay của gã sắp chạm đến người mình, Tiêu Chiến như gặp phải địch mà vội lui về trốn sau lưng Vương Nhất Bác, cậu cố kiềm chế cảm giác muốn cho bóp chết kẻ kia ngay lập tức, dùng giọng điệu lạnh nhạt từ chối hắn:

- Không cần, tôi đến tìm Vương Nhất Bác, có anh ấy ở đây thì tôi lo an toàn làm gì.

Vương Nhất Bác quay đầu lại nhìn cậu, ánh mắt vừa bất ngờ vừa kích động, lúc nãy khi vừa nhìn thấy cậu, hắn bất giác nghĩ cậu chắc là đến tìm Phong Vũ, vậy cậu nhìn thấy hắn đánh người thương của cậu có phải sẽ rất chán ghét hắn không? Nghĩ đến đó tim hắn bất giác nhói đau, không ai lại muốn người mà mình yêu chán ghét mình cả. Bây giờ nghe cậu nói như vậy hắn không khỏi nghĩ có phải hắn vẫn còn hi vọng không?

Cánh tay đang đưa lên của Phong Vũ cứng đờ giữa không trung, nụ cười trên mặt hắn tắt hẳn, bàn tay đang nắm lấy tay Phương Du nắm chặt đến mức khiến cậu ta không chịu nổi mà kêu đau. Lúc này hắn mới sực tỉnh quay sang bằng vẻ mặt lo lắng nhìn cậu ta.

- Du Du anh làm em đau sao?

- Không có, A Vũ, có phải anh bị thương nặng lắm không, để em đưa anh về nhé.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...