Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 6: Chap 6

.............

- Ha!!... - Tiêu Chiến cười khẽ, mặc dù mỉm cười nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo dọa người, nếu không ngu thì không ai sẽ đi trêu chọc cậu vào lúc này cả.

Phương Du rất thông minh, cậu ta biết lúc nào nên dừng lại nhưng vẫn khiến người khác tức mà không dám nói, cho nên cậu ta sẽ không đi lên tiếp tục chọc giận Tiêu Chiến lúc này. Nhưng mà mấy giống cái bên cạnh cậu ta lại không được thông minh như vậy. Nhìn thấy Tiêu Chiến không bị thương còn cười nhạo bọn họ, có người nhịn không được bắt đầu mỉa mai, chọc tức Tiêu Chiến :

- Ây dô, đây không phải đại mỹ nhân của khoa chúng ta sao, lúc nãy cậu có sao không vậy, canh nóng như vậy mà đổ trúng cậu thì hỏng mất, khuôn mặt đẹp này cũng bị hủy a.

- Ai da, may là không sao đó, nếu không chúng tôi thấy áy náy lắm..

- Cậu cũng không thể trách Phương Du đâu, Phương Du nhà chúng tôi thể nhược lại dễ tổn thương, lần trước lúc va phải cậu may sao có Phong học trưởng đỡ, vậy mà cậu ấy còn bị kinh sợ phát sốt đó, làm bọn tôi sợ hết hồn.

- A Du dễ bệnh lắm, đâu giống như cậu đâu, ngã cầu thang ngày hôm sau đã có thể bay nhảy tự do rồi.

Nhìn một đám người không có ý tốt trước mắt, ngươi một câu, ta một câu toàn là mỉa mai cậu, Tiêu Chiến không khỏi cười lạnh trong lòng.

Mấy người này nhắc đi nhắc lại chuyện hôm trước không phải là mỉa mai cậu sao. Rõ ràng là Phong Vũ đứng bên cạnh cậu, vậy mà khi cậu ngã lại chạy đi đỡ Phương Du, trong khi cậu chật vật ngã thì cậu ta chẳng xi nhê gì, còn dám nói là bị kinh sợ đến phát sốt. Miệng thì nói yêu cậu muốn theo đuổi này nọ, vậy mà khi có chuyện xảy ra thì thân thể lại thành thật đến lạ, ngu mới tin gã ta thích cậu mà không phải vị thanh mai trúc mã kia của gã.

- Mọi người đừng như vậy mà, đây là lỗi của tớ, vẫn là để tớ xin lỗi Tiêu Chiến đi, dù sao cậu ấy và A Vũ cũng....tớ không muốn anh ấy khó xử đâu. - Phương Du không khỏi đắc ý, Tiêu Chiến là cái gì chứ, không phải đều im lặng chịu thiệt sao, A Vũ là của cậu ta, ai cũng đừng hòng cướp.

Tiêu Chiến dù sao cũng được người nhà nâng niu từ nhỏ đến lớn, chưa bao giờ chịu ủy khuất, đời trước là vì gã ta nên cậu mới nhẫn nhịn mấy người này, đời này đừng có mơ.

- Tôi cũng không dám nhận lời xin lỗi của cậu đâu, bạn học Phương Du quý giá quá, tôi sợ bị người ta nói tôi không tôn trọng động vật quý hiếm mất....

- Cậu.....- Mặt Phương Du nghẹn đến đỏ bừng lên, ánh mắt như hóa thành lưỡi dao ghim vào người Tiêu Chiến.

Thấy Phương Du nghẹn khuất như vậy, Tiêu Chiến cảm thấy cả người sảng khoái hẳn lên, không đợi cậu ta nói xong, cậu đã ngắt lời:

- ...Hơn nữa, mong bạn học Phương Du đây làm rõ cho, tôi và A Vũ nhà bạn không có quan hệ gì hết, hi vọng chuyện của hai người đừng liên quan gì với tôi. Thanh danh đối với giống cái rất quan trọng, tôi không hi vọng có tin đồn nhảm về mình cả. Cảm ơn, giờ thì tránh đường.

- Tiêu Chiến, tất cả là lỗi của tớ, cậu đừng nói như vậy mà, đừng vì tớ mà phá hỏng quan hệ của hai người được không,...hức. - Thấy Tiêu Chiến muốn đi, Phương Du liền bắt lấy tay cậu nắm chặt, móng tay đâm vào da thịt khiến Tiêu Chiến nhíu mày lại.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...