Chap 3: chap 3
..............
- Tống Kế Dương, Tiêu Chiến sao rồi?
- Không sao chứ?!
-Đã tỉnh chưa?!
- Sao không thấy Tiêu Chiến đi học?! Cần đi bệnh viện không ?!
Tống Kế Dương vừa vào lớp đã bị cả lớp nhao nhao hỏi. Lớp A hệ chữa trị chỉ có 20 học viên, hơn nữa đều là giống cái, Tiêu Chiến ở trường có nhân duyên khá tốt nên khi cậu gặp chuyện có rất nhiều người quan tâm hỏi han cậu.
- Tỉnh rồi, tỉnh rồi! Cậu ta mà không tỉnh thì tôi đã lôi đi viện rồi, yên tâm đi.
Tống Kế Dương và bạn học vui vẻ ngồi nói chuyện với nhau, sau đó đề tài liền chuyển lên người Tiêu Chiến :
- Các cậu nói xem Tiêu Chiến lớp mình có phải ngốc không, tên Phong Vũ đó nhìn là biết chẳng ra gì rồi , một bên thì mặt dày theo đuổi Tiêu Chiến, một bên lại dính chặt lấy Phương Du. Vậy mà Tiêu Chiến còn chấp nhận hắn.
- Đúng đó, thú nhân ưu tú trong học viện một đống lớn, cần gì phải quen tên tra nam kia chứ.
- Ế! Nhưng mà Tiêu Chiến có nói là đang quen tên đó đâu?!
- Cậu bị ngốc hả, không muốn quen thì đi với hắn làm gì?! Kiếm đồ ăn chắc?? Đúng không Tống Kế Dương?!
" Nhìn tui chi? Tui biết gì đâu!"
Trong lòng gào thét như nào, ngoài mặt Tống Kế Dương vẫn tỏ ra bình tĩnh trước ánh nhìn của cả lớp chậm rãi trả lời.
- Dù sao thì Tiêu Chiến cũng chưa thừa nhận cậu ấy và Phong Vũ có quan hệ gì gì đó, mọi người đừng suy đoán lung tung, sau này cậu ấy nói rồi biết. Nào vào học thôi..
Cả lớp thở dài, biết ngay là không moi được thông tin gì từ cậu bạn này mà, miệng gì kín thế.
Khi tất cả ổn định chỗ ngồi xong, Tống Kế Dương mới thở phào nhẹ nhõm. Aiz...không phải giống cái nhà người ta đều thùy mị nết na không hỏi sự đời sao?! Giống cái cao quý lớp mình thì lại là một lũ chuyên đi hóng hớt, nội hàm đâu mất rồi hả?!?!!!!
............................
Sau khi nhờ Tống Kế Dương xin nghỉ, Tiêu Chiến dùng một buổi ở trong phòng để thích ứng việc mình được trọng sinh.
Đời trước cuộc sống của cậu chỉ toàn vây quanh tên Phong Vũ kia, những năm gần đây xảy ra chuyện gì cậu cũng không biết, chỉ nghe bạn học thảo luận qua rồi thôi. Nếu nhớ không lầm thì khi thi cuối kì 1 của hệ chiến đấu, trận chung kết đối thủ bỏ thi đấu nên Phong Vũ không đánh mà thắng, cậu từng nghe bạn học nói qua "nếu không phải người kia bỏ thi đấu thì Phong Vũ chẳng thắng được, tiếc thật đó..chậc..". Vốn cậu cũng chẳng quan tâm lắm nhưng khoảng thời gian sau đó gã ta lúc nào mặt cũng đen thui, đi đâu cũng có người nhìn liếc gã.
Hệ chiến đấu rất quan tâm chuyện thi cuối kì, vậy nên cái người bỏ thi đấu kia sau đó còn bị vinh danh trước toàn trường, người kia tên là.......
- Oa!!Tuyết rơi rồi kìa!!
- Đẹp quá! Đây là tuyết đầu mùa đó!
- Đi nhanh thôi, lạnh chết mất.
Bình luận