Chap 12: Chap 12 (End)
Ánh mắt Vương Nhất Bác lạnh lùng nhìn kẻ trước mặt, vì kẻ này mà hắn suýt mất đi Tiêu Chiến, nếu không phải luật pháp nghiêm cấm thì hắn đã cắn đứt cổ tên này rồi.
Ngay lúc Vương Nhất Bác muốn lao lên cho tên này một trận nữa thì Tiêu Chiến vội ngăn hắn lại, cậu khẽ chạm vào cổ tay của hắn đồng thời thả ra tinh thần lực xoa dịu đi cơn khó chịu của hắn.
Cùng lúc đó bên đội tuần tra cũng đuổi kịp đến nơi, Vương Nhất Bác ôm Tiêu Chiến rời đi để lại mọi việc sau đó cho bên tuần tra giải quyết.
- Thả tôi ra, các người có quyền gì mà bắt giam tôi lại. Ba tôi sẽ cho các người biết tay.
Tiếng gào thét vang lên khiến Tiêu Chiến đang tựa đầu vào ngực Vương Nhất Bác không khỏi tò mò nhìn theo. Phong Vũ bị một đội tuần tra áp giải đi về phía xe vận chuyển, trên tay gã là còng tay vô hiệu hóa sức mạnh khiến gã chỉ có thể chống trả yếu ớt.
Tiêu Chiến kinh ngạc nhìn chằm chằm hướng gã bị áp giải đi, sao tên mưu mô Phong Vũ này lại có thể bị bắt dễ dàng như vậy được, đến tận kiếp trước lúc cậu chết đi gã ta vẫn còn ung dung sống cơ mà.
Đang lúc Tiêu Chiến ngẩn người thì một bàn tay nhẹ nhàng xoa sau gáy để đầu cậu tựa lại vào trong lồng ngực ai đó.
- Nhất Bác...sao tên kia bị bắt vậy?
Tiêu Chiến thắc mắc nhìn Vương Nhất Bác, nhưng mọi thắc mắc của cậu đều bay biến ngay khi vừa ngẩng đầu lên. Gương mặt của Vương Nhất Bác ở ngay gần với cậu, Tiêu Chiến có thể thấy rất rõ đôi môi kia đang mím chặt lại, như có lực hấp dẫn khiến cậu không nhịn được nuốt nước bọt.
Chợt một cảm giác âm ấm trên trán khiến Tiêu Chiến hoàn hồn lại, khi xác nhận rằng thứ vừa chạm vào trán mình là gì, mặt cậu không khỏi đỏ ửng lên vì ngại ngùng.
Vương Nhất Bác thấy người trong lòng ngại đến độ áp cả mặt vào lồng ngực mình thì không khỏi mỉm cười, đây là chuyện mà hắn lúc trước có mơ cũng không dám nghĩ đến. Bàn tay vững vàng ôm chặt lấy người kia, bước chân hắn không khỏi nhanh hơn đi về hướng phòng y tế, lúc nãy Tiêu Chiến ngã từ trên cao xuống mặc dù hắn đỡ được nhưng vẫn phải kiểm tra xem có xây xát chỗ nào không đã.
Hồi lâu không thấy ai trả lời mình Tiêu Chiến không khỏi khó hiểu, cậu kéo nhẹ ống tay áo của người đang ôm mình đi nhằm kéo sự chú ý.
- Phong gia bị phát hiện cấu kết với địch có ý đồ lật đổ Đế quốc, bây giờ chắc là đã bắt lại toàn bộ rồi.
Tiêu Chiến kinh ngạc trợn tròn mắt, đây là điều cậu không lường trước được, sao Phong gia âm thầm tính kế bao nhiêu năm lại có thể bị lộ tẩy một cách nhanh chóng như vậy được, nếu bọn chúng sơ hở như vậy thì lúc trước sao nhà cậu lại bị dồn vào đường cùng thế chứ.
- Sao Đế quốc phát hiện ra Phong gia tạo phản vậy?
Chuyện này phải rất lâu sau Phong gia mới ngả bài với Đế quốc, sao bây giờ lại tiến triển nhanh đến vậy được?
Trừ khi...
Tim Tiêu Chiến đập hẫng một nhịp...
Trừ khi có người cũng trở về quá khứ như cậu, hơn nữa người này trước đó đã biết rõ mọi tội lỗi mà Phong gia gây ra, người này có thế lực không nhỏ mới có thể trong khoảng thời gian ngắn thu thập được tất cả chứng cứ phạm tội và khiến Đế quốc tin tưởng hoàn toàn hắn ta.
Bình luận