Chap 21: 21
Cậu vẫn còn đang buồn ngủ nhai bánh mì trong lòng tôi, chậm rì rì giống như giây tiếp theo sẽ ngủ luôn vậy, sau khi nghe xong giấc mơ của tôi, cậu cố sức lẩm bẩm nói.
“Anh không phải là sư tử lớn, em cũng không phải là mèo con.”
Giọng mũi chậm chạp giống như tiếng kêu của con mèo con có màu mắt xanh lam ở trong mơ kia vậy, mềm nhũn, tôi gạt những mẩu vụn bánh mì trên khoé miệng của cậu đi, sau đó nghiêm túc tiếp tục nói.
“Nhưng mèo con rất đáng yêu, giống như em vậy.”
Cuối cùng Sài Gia cũng đã mở mắt, còn có chút mơ màng, cậu lật người ôm lấy cổ của tôi, lầm bầm tỏ ý ăn no rồi, tiến gần đến tai của tôi nửa mơ nửa tình, ngốc nghếch kêu vài tiếng mèo kêu.
Qua được một lúc cậu có thể là nghe vào những lời tôi nói, tức giận nhỏ tiếng phản bác nói.
“Em đáng yêu hơn mèo con, em mới là đáng yêu nhất!”
Tôi lấy bánh mì trong tay cậu đi, lau tay cho cậu, sau đó ôm lấy cậu đi lên tầng, hùa theo nói.
“Ừ, em đáng yêu nhất.”
Lúc này cậu mới hài lòng, sau đó đắc ý nằm lên vai của tôi, rất nhanh đã ngủ rồi.
Tôi cẩn thận từng chút đặt cậu xuống chiếc giường trong phòng ngủ, ở cùng cậu một lúc thì chân tay nhẹ nhàng đi ra ngoài, đóng cửa lại.
Buổi sáng tôi phải đi gặp Anthony, sau khi hắn ta và mấy anh chị em cùng bố khác mẹ của tôi hợp tác thì lật đổ được các người con riêng khác, cũng giành được rất nhiều chỗ có lợi ở trong đó, lần này tìm tôi là muốn bàn bạc làm ăn.
Hắn ta muốn đưa thị trường ở nước Anh cho tôi quản lý, bởi vì hắn ta muốn đưa Chiêm Nhẫn về Trung Quốc sống.
Hắn ta với Chiêm Nhẫn đã giao ước, một năm sống ở Trung Quốc, một năm sống ở nước Anh.
Nhưng tôi không muốn đồng ý với Anthony, lần đầu tiên tôi đã thể hiện rất rõ ràng là tôi không muốn làm việc nhưng hắn ta cứ bám lấy không tha nỗ lực thuyết phục tôi, nếu không phải lấy danh phận hắn ta thường hay đi uống rượu cùng tôi thì tôi đã không đến.
Rất nhanh hắn và Chiêm Nhẫn sắp rời khỏi đây rồi, cho nên trong những ngày sắp tới này chúng tôi gặp mặt nhau lần cuối cùng.
Hắn ta vẫn rất cố gắng thuyết phục như trước, tôi vẫn không khách sáo từ chối như trước.
Cuối cùng hắn ta cũng chịu thoả hiệp, bất lực buông tay tỏ ra là sẽ không đến làm phiền tôi nữa, tôi hài lòng gật đầu, cũng lịch sự nói mấy câu chúc phúc hắn ta rồi chia tay.
Lúc trở về nhà, ngoài ý muốn Sài Gia không có ở nhà.
Tôi gọi điện thoại tới, cậu mới nói là có phụ huynh của một học sinh đến tìm cậu có chuyện, nói là học sinh bị mất tích rồi muốn cậu tìm giúp.
Bình thường Sài Gia rất được học sinh yêu mến, cho nên cậu không từ chối.
Tôi ngồi ở nhà một lúc thì thật sự không ngồi nổi được nữa, sau khi hỏi cậu địa chỉ thì lập tức đi đến đó, đúng lúc nhìn thấy cậu nói chuyện với một người đàn ông khác trước cửa của một cửa hàng.
Bình luận