Chap 11: 10
Tác giả: Ái Giảng Đồng Thoại Cố Sự 爱讲童话故事
Editor: Di
Cảm giác được hậu huyệt dần dần buông lỏng, Thẩm Lê ngay lập tức đâm thẳng, đưa toàn bộ vào.
"A!" Sắc mặt Bạch Thiệu Lan tái nhợt, sợ hãi kêu một tiếng, gắt gao nắm chặt áo của Thẩm Lê, thân thể run rẩy, nhỏ giọng nói: "Đau...."
Ngoài miệng nói đau nhưng thân thể không hề kháng cự. Thẩm Lê tựa hồ cũng không muốn quan tâm đến việc biểu cảm thay đổi liên tục của cậu. Lòng bàn tay anh khẽ vuốt ve phần eo trắng mềm mại, hơi lạnh của cậu, nhưng đường ruột bên trong cắn chặt lấy anh lại nóng kinh người, giống như muốn đốt cháy anh.
Duy trì tư thế rút ra cắm vào chậm rãi một lúc, không đợi Bạch Thiệu Lan yêu cầu, Thẩm Lê liền từ từ rút ra một đoạn rồi mạnh mẽ cắm sâu vào.
"Ách....A!" Bạch Thiệu Lan không kịp đề phòng, bị bất ngờ bởi động tác đâm sâu của anh, sợ hãi kêu lên, lúc dương vật ma sát ra vào cảm giác rất tinh tế, phồng, đau, mang theo khoái cảm kỳ lạ. Trong lúc bị hung hăng đâm vào mấy chục lần, cậu xót xa khi thấy Thẩm Lê không hề thương tiếc cậu, cậu nhận được khoái cảm từ việc làm tình, nhưng khi nhìn vào khuôn mặt Thẩm Lê, cậu cảm thấy có chút tình yêu nhỏ bé.
Không còn hoảng hốt, lo sợ, mà là cảm giác ngọt ngào có chút khổ sở, giống như quá trình lúc rơi xuống từ vách đá, lơ lửng, là khoảnh khắc tự do nhất trong cuộc sống, nhưng tiếp theo sẽ là nỗi sợ bị thịt nát xương tan.
Chất dịch cơ thể tiết ra, dương vật dễ dàng ra vào, càng lúc càng nhanh, âm thanh va chạm thể xác vang dội, Bạch Thiệu Lan vô ý thức hôn cổ Thẩm Lê, dùng sức, để lại dấu hôn, giống như là ký hiệu của sự sở hữu. Thẩm Lê cũng mặc kệ cậu, cố hết sức đem tính khí đâm mạnh vào chỗ sâu nhất, mục đích là để phát tiết tình dục còn mang theo một chút oán hận.
Thích phụ nữ sao? Đây là nguồn gốc của tội lỗi. Nếu không, thì cô ấy sẽ không bị tổn hại. Nếu Thẩm Lê trừng phạt cậu, tốt nhất là tiêu diệt cậu từ gốc rễ, để cậu bất lực ...
Bạch Thiệu Lan cố gắng ưỡn thẳng lưng để tiếp nhận sự va chạm mạnh mẽ vào sâu của Thẩm Lê, trước khi bị Thẩm Lê cưỡng gian, cậu chưa bao giờ quan hệ với người cùng giới, thậm chí cậu cũng không thích bắt tay, chỉ khi nào cần mới tình nguyện đưa tay ra. Cho nên đối với việc bản thân bị đè, cậu chắc chắn không nghĩ tới, cậu không có kinh nghiệm, chỉ tuân theo bản năng. Cơ thể cậu không quen bị đàn ông thao túng, nhưng trái tim cậu có thể quen với nó. Giống như suy nghĩ về việc làm tình với một người đàn ông khiến cậu kinh tởm. Đối với Thẩm Lê, cậu có thể vượt qua sự chán ghét, chủ động hôn anh ta, kìm nén ý nghĩ trốn thoát, mở rộng cơ thể và để anh ta xâm chiếm.
Tiếp tục bị đâm sâu vào, cậu có chút chịu không nổi, dương vật Thẩm Lê so với trung bình thì lớn hơn một chút, mỗi lần đi vào sẽ khiến cậu cảm thấy sợ hãi nhưng cũng rất thỏa mãn. Cậu ngửa cổ lên, âm hành tiến sâu, cậu nức nở, đứt quãng kêu.
"Chậm một chút.....Chậm....." Cậu mê loạn hét lên, đột nhiên cảm thấy có gì đó không ổn, dương vật cương cứng sắp bắn ở phía trước được một bàn tay ấm áp nắm lấy, cảm giác sung sướng không thể kiểm soát được dồn lên não, còn chưa kịp phản ứng, cậu cảm thấy bàn tay càng nắm chặt hơn, không có ý định dừng lại. Cảm giác đau thấu tim truyền tới, ngay cả phía sau cũng bớt đi một chút sung sướng, cậu giãy giụa, nhìn thấy sự dữ tợn trong mắt Thẩm Lê, đáy lòng như rớt xuống hầm băng.
Bình luận