Chap 97: " Cậu nghĩ, thay đổi như thế nào thì tốt hơn?"
Chương 97: " Cậu nghĩ, thay đổi như thế nào thì tốt hơn?"
[Ngoại truyện]
Đèn đường lên, đèn neon của Thành phố Hắc Cảng ngoài cửa sổ lần lượt nhấp nháy, Bạch Duy nhỏ bé đứng trước nồi trong bếp, nhưng lòng lại nặng trĩu.
Đứa trẻ kỳ lạ đó rốt cuộc là ai? Sao nó có thể ăn nhiều cá như vậy? Liệu họ có gặp lại nhau không?
"Thôi kệ, cũng chỉ là một đứa trẻ kỳ lạ thôi mà." Bạch Duy nói vậy.
Cậu hoàn toàn không nhận ra, việc mình nhăn nhó khuôn mặt nhỏ nhắn nói ra những lời già dặn như vậy thật kỳ lạ đến nhường nào.
Bạch Duy cứ nửa tiếng lại cho cá vào nồi hấp một lần. Cậu muốn Bạch Sư về nhà là có thể ăn được cá ngon. Kim đồng hồ dần chỉ đến mười một giờ, Bạch Duy buồn ngủ đến lờ đờ.
Đúng lúc này, cửa mở.
Người phụ nữ gầy gò cao ráo mặc bộ đồ công sở màu trắng nhợt nhạt, để tóc ngắn gọn gàng. Cô có khuôn mặt rất giống Bạch Duy, chỉ là thêm vài phần dịu dàng nữ tính.Nồi vẫn đang sôi trên bếp, Bạch Duy chạy lạch bạch đến cửa, cậu không muốn bỏ lỡ biểu cảm của Bạch Sư.
Bạch Sư lại nhìn vào trong nhà, cô nhíu mày, bước chân lập tức nhanh hơn: "Mùi gì vậy?"
Cô vứt túi xuống, bước dài vào nhà. Bạch Duy chạy vượt lên trước cô vào bếp: "Mẹ, con làm cá..."
"Cái gì?!"
Bạch Sư vốn dĩ luôn lạnh lùng, nhợt nhạt, dù là với đứa con duy nhất của mình, cách thể hiện cảm xúc của cô cũng chỉ là sự dịu dàng yên tĩnh im lặng. Nhưng hôm nay, Bạch Duy lần đầu tiên nghe thấy giọng cô mất kiểm soát đến vậy.
Cô bước nhanh vào bếp, lập tức tắt lửa, Bạch Duy ngẩn ngơ đứng ở cửa bếp. Cậu phát hiện hình như món mình nấu không mang lại niềm vui cho Bạch Sư, mà lại là dấu hiệu của một cơn giông bão sắp đến.
Trên bàn bếp còn có thớt đã rửa, dao thái... Đặc biệt là con dao thái sáng loáng đã được rửa sạch làm chói mắt Bạch Sư. Cô quay người nói với Bạch Duy không phân biệt vui buồn: "Lại đây."
Bạch Duy dựa vào cánh cửa, cậu phát hiện mình không dám động đậy.
"Sao không xuống nhà dì Lương ăn cơm? Mẹ đã nói với con, tối đến quán trà của dì Lương ăn cơm, đúng không?" Bạch Sư nói, "Tại sao lại tự mình nấu ăn, còn động đến dao nữa? Tại sao lại không nghe lời chút nào?"
Mẹ…
Bạch Duy cảm thấy lẽ ra mình phải rất buồn. Nhưng trong lòng cậu lúc này lại trống rỗng khiến cậu nghĩ đến chứng mũi rỗng*, hít thở vào mũi sẽ đau. Bạch Sư đang quay lưng lại xử lý nồi canh cá, cô muốn đổ nó đi, trong đầu Bạch Duy đột nhiên lóe lên khuôn mặt của đứa trẻ bẩn thỉu kia.
(Hội chứng mũi rỗng (ENS) là một tình trạng hiếm gặp, trong đó bệnh nhân cảm thấy ngạt mũi, khó thở hoặc có cảm giác trống rỗng trong mũi, mặc dù các cấu trúc mũi về mặt giải phẫu là thông thoáng.)
"Là cá tuyết." Cậu nói, "Cái này là cá tuyết thật."
Bạch Sư dừng động tác, cô đặt nồi sang một bên quay người nhìn đứa con của mình. Bạch Duy rất căng thẳng, nhưng cậu vẫn kiên trì nói: "Ông chủ sạp cá muốn bán cá tuyết giả cho con, con đến sạp khác mới mua được cá thật."
Bình luận