Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 96: Nếu gặp nhau sớm hơn [Ngoại truyện 2]

Chương 96: Nếu gặp nhau sớm hơn
[Ngoại truyện]

Thị trấn Tuyết Sơn đón mùa mưa, nước mưa rả rích, dập tắt lịch trình tới chợ văn hóa mà Bạch Duy vốn có.

Cậu không có hứng ra ngoài, chỉ có thể ở nhà đọc sách.Hôm đó là cuối tuần, Lư Sâm không bận rộn ở thủy cung mới mở của mình. Hắn chạy đi chạy lại làm việc nhà, lúc ở phòng này, lúc ở phòng khác. Hắn thay đổi vị trí của các bức tranh trên tường, cất những đồ trang trí gia đình thuộc về mùa thu vào kho chứa đồ.

Cuối cùng, sau khi hắn đã chạy qua năm sáu căn phòng, Bạch Duy cũng mở cửa phòng, vô cảm ra lệnh cho hắn.

"Anh không thể yên tĩnh ở một chỗ mà không chạy loạn khi em đang đọc sách sao?"

Lư Sâm lập tức ngoan ngoãn, hắn tiếc nuối nhìn những đồ trang trí trong thùng giấy rồi lên phòng khách tầng hai xem album tranh. Chưa đầy mười lăm phút, hắn đã thấy Bạch Duy như một con mèo trắng lẻn ra khỏi phòng sách một cách yên lặng.

Rồi Bạch Duy rất duyên dáng ngồi xuống bên cạnh hắn, tiếp tục đọc sách.

Lư Sâm: !

Hắn nghĩ Bạch Duy nói vậy chắc chắn là vì muốn ở cùng phòng với hắn, chứ không phải vì hắn dọn dẹp đồ đạc ồn ào. Về điều này, Lư Sâm cảm thấy mình thực sự có thể có quyền lên tiếng, dù sao Bạch Duy giống như một con mèo bám người, thích ở nơi có thể nhìn thấy hắn.

Nhưng nếu lúc này hắn xoa bụng Bạch Duy, nhất định sẽ bị Bạch Duy đánh. Sau nửa giờ hạnh phúc Lư Sâm lại lẻn vào bếp pha cà phê. Đợi hắn bưng hai ly cà phê lên lầu, phát hiện Bạch Duy lại ôm sách từ tầng hai đi xuống, trông có vẻ định xuống tầng một đọc sách. Khi phát hiện Lư Sâm ở đầu cầu thang, Bạch Duy bình thản rụt đầu vào trong cầu thang.

Lư Sâm hăng hái: "Vợ ơi, em đến tìm anh sao?"

Tai Bạch Duy lập tức đỏ bừng. cậu rất trang nhã ngồi lại sofa, nhận xét về Lư Sâm: "Anh ở dưới lầu ồn ào quá."

Lư Sâm: "Ồ, được, vợ uống cà phê đi."

Bạch Duy: …

Bạch Duy vùi mặt vào ly cà phê, cậu dùng ánh mắt liếc trộm Lư Sâm một cách nghi ngờ, luôn cảm thấy nụ cười nhân cách hóa của hắn mang theo vài phần tà ác. May mắn thay, sau đó cả hai đều bình an vô sự. Lư Sâm đã bật lò sưởi, ngoài cửa là sổ gió mưa tơi bời, hai người ngồi trước lò sưởi ấm áp, một người cảnh giác đọc sách, người kia vui vẻ xem album tranh.

Dần dần, Bạch Duy cũng không còn cảnh giác như vậy nữa. Cậu cảm thấy căn phòng ấm áp, ghế sofa mềm mại, tiếng mưa ngoài cửa sổ cũng rất say đắm lòng người, đúng là một buổi chiều rất đẹp và bình thường trong cuộc đời cậu.

Khoảnh khắc đó cậu có một cảm giác lâng lâng, như thể tiếng mưa này không đến từ hiện tại, mà đến từ hai mươi năm trước.

Nhưng đúng lúc này, Lư Sâm nói: "Em rất thích ngày mưa sao?"

"Thà nói là thích... chi bằng nói là quen rồi." Bạch Duy nói, "Thành phố Hắc Cảng thường xuyên có mưa. Hồi nhỏ khi mẹ đi ra ngoài, em luôn ở nhà một mình. Cửa sổ ban công bị dột, mỗi lần mưa đều có tiếng nước mưa tí tách rơi trên sàn ban công. Em ngủ trên giường, nghĩ mẹ khi nào về, từ từ rồi ngủ thiếp đi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...