Chap 94: [Hết] Hoãn thi hành án vĩnh viễn
Chương 94: [Hết] Hoãn thi hành án vĩnh viễn
"Hai, hai năm?"
"Là năm thứ hai chúng ta cùng nhau bỏ trốn khỏi nhà em." Lư Sâm nói.
Bạch Duy mở to mắt nhìn hắn, cậu nhớ đến ô cửa sổ có gió thổi hôm đó, nhớ đến chiếc xe bán rau màu đen nhỏ và con đường đèo, nhớ đến chuyến tàu ánh sao dẫn đến sân bay và bài hát "Heroes" bay trong gió.
"We can be heroes, just for one day."
Hóa ra bài hát này không miêu tả những anh hùng cầm súng máy, mà là một cặp tình nhân, hôn nhau trước bức tường Berlin dưới bom đạn. Hóa ra họ cũng không cần phải rất vĩ đại, rất mạnh mẽ, mới có thể trở thành anh hùng.
Chỉ cần có thể thật lòng yêu một người, đó chính là hành động của một người hùng.
Giống như Bạch Duy bây giờ cảm thấy, Lư Sâm lại có thể nhớ được ngày kỷ niệm hai năm mà cậu đã quên, hắn thật vĩ đại.
Lư Sâm nói: "Vợ ơi, hình như anh thấy có những vì sao nhỏ trong mắt em."
Bạch Duy: …
"Vậy anh chỉ còn hai tuần để thực hiện tất cả các kế hoạch tẩy não rồi." Bạch Duy xoay ghế lại, lạnh lùng nói với hắn, "Hy vọng anh sẽ không làm em thất vọng."
Lư Sâm: "Ồ, được, anh sẽ không để những trở ngại này ảnh hưởng đến buổi hẹn hò của chúng ta đâu. Hơn nữa vợ anh còn mất cả một đêm, viết cho anh một kế hoạch vĩ đại như vậy!"
Bạch Duy: …
Sao lúc nào Lư Sâm cũng có thể nói ra những lời khiến cậu vui vẻ vậy? Lư Sâm thật xấu! Khiến mặt cậu đỏ hết cả lên rồi!
...
"Mùa trượt tuyết đến rồi, Tạp chí National Geographic đã bình chọn thị trấn Tuyết Sơn là 'Thị trấn suối nước nóng núi tuyết lý tưởng nhất cho kỳ nghỉ đông'."
"Truyền thuyết ma quái trong thị trấn thu hút sự chú ý của cư dân mạng! Vô số du khách đổ về thị trấn Tuyết Sơn để cố gắng khám phá!"
"May mà thị trấn Tuyết Sơn có một homestay tuyệt vời như vậy, mười điểm, mười điểm đều năm sao... Khoan đã, sao ông chủ homestay lại đóng cửa rồi!"
"Cái này tính là gì... Tuần trăng mật kỷ niệm hai năm?!"
Bạch Duy ngồi trên xe, trong lúc lắc lư cậu dùng iPad xem tin tức: "Oa, đợi anh về nhà, chắc homestay của anh sẽ nổi như cồn, kiếm bộn tiền rồi."
Trong giọng điệu của cậu không nghe ra ý vui hay không vui. Lư Sâm lại nói: "Ồ, anh định về sẽ đóng cửa homestay."
Đầu Bạch Duy lập tức chồm ra: "Tại sao?"
Thật lòng mà nói, Lư Sâm đóng cửa homestay khiến Bạch Duy khá vui. Dù sao Bạch Duy rất ghét mỗi ngày phải tiếp xúc với người lạ.
"Anh không cần phải dựa vào việc mở homestay để chứng minh bản thân với em hay cư dân thị trấn nữa. Anh nghĩ, từ nay về sau, anh muốn làm một việc có ý nghĩa hơn. Ví dụ, cải tạo homestay thành bảo tàng." Lư Sâm nói.
Bảo tàng!
Bạch Duy nghĩ đến những bảo vật mà Lư Sâm đã kể cho cậu trong thời gian này, những bảo vật Lư Sâm để lại trong các kho tiền trên khắp thế giới. Sẽ có biết bao nhiêu tác phẩm nghệ thuật mà cậu yêu thích... Dù vậy, Bạch Duy vẫn cẩn trọng nói: "Những thứ đó của anh có hợp pháp không? Sẽ không gây ra điều tra của cảnh sát chứ?”
Bình luận