Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 87: Bữa Tối Cuối Cùng

Chương 87: Bữa Tối Cuối Cùng

“Dù thế nào đi nữa, Bạch Duy, với tư cách là một người bạn, tôi mong cậu hãy xem xét lời khuyên của tôi.” Kiều Diệp chân thành nói, “Cuộc đời này không có nhiều cơ hội để vượt lên tầng lớp xã hội. Cậu có thể hình dung được tất cả những gì cậu có thể đạt được một khi tiếp quản nhà họ Tạ và kết hợp nó với tài sản của nhà họ Bạch không? Chỉ cần kinh doanh, cậu sẽ để lại dấu ấn đậm nét trong giới kinh doanh, trong chính trường. Cậu có thể nói chuyện vui vẻ với những ngôi sao mới nổi, những gia tộc lâu đời nhất sẽ mời cậu đến nhà cổ của họ để bàn việc, cậu chỉ cần khẽ động một nước cờ, đều sẽ thay đổi cả bàn cờ bên ngoài… Tư tưởng và câu chuyện của cậu sẽ được lưu truyền… Còn cậu ở lại đây, chưa đầy bốn mươi năm, cậu sẽ trở thành một người bình thường tầm thường… Bạch Duy…”

Nói đến đây, Kiều Diệp thậm chí còn nghẹn ngào vì lo lắng: “Đây thực sự là điều cậu muốn thấy sao?”

Bạch Duy nhìn Kiều Diệp. Kiều Diệp ăn mặc xa hoa, sạch sẽ lịch sự, rất thượng lưu. Đôi mắt hơi đỏ của gã cũng rất chân thành. Đó là hình ảnh của một tinh hoa xã hội văn minh mà Bạch Duy đã quen thuộc.
Nhưng khoảnh khắc đó, Bạch Duy tức giận đến mức muốn bùng nổ.

Cậu đã mù mắt từ khi nào mà lại nghĩ mình phù hợp hơn khi sống trong cái thế giới thuộc về Kiều Diệp và Lý Nguyện? Những người này khoác lên mình lớp áo của người văn minh, nhưng lại cố chấp, không chịu nghe bất cứ lời nào. Nếu Lư Sâm ngồi đối diện, là người muốn thuyết phục cậu…

Hắn nhất định sẽ nhận ra Bạch Duy đã rất tức giận, và chọn im lặng.

Nếu Lư Sâm không bị Bạch Duy đẩy xuống từ trên lầu, hắn sẽ lén lút nhân lúc Bạch Duy không nhìn thấy, trườn ra khỏi khe cửa, rồi hâm nóng ít bánh ngọt từ tủ lạnh mang lên. Bạch Duy vẫn sẽ rất giận hắn nhưng sẽ ăn bánh ngọt.

Có lẽ cuối cùng họ sẽ tuân theo ý kiến của Bạch Duy, có lẽ Bạch Duy sẽ cau có mặt mày nhưng lại nghĩ rằng quyết định chọn Lư Sâm cũng không phải là không thể.

Nhưng Lư Sâm tuyệt đối sẽ không đặt cậu lên thập tự giá.

…Nếu Lư Sâm ngồi ở đây.

Hắn nhất định sẽ dùng những lời lẽ văn hóa lùn kỳ quái của mình để chế nhạo họ.
Nghĩ đến đây, Bạch Duy lại có chút vui vẻ. Trước mắt cậu ấy bắt đầu hiện ra rất nhiều năm sau – sau cái “tương lai tầm thường” mà Kiều Diệp nói trong bốn mươi năm nữa, Lư Sâm vẫn sẽ ngồi ở phòng đọc sách này. Lư Sâm không còn là bóng ma vô danh đó nữa, hắn là một lính đánh thuê, một quái vật biển bò ra từ vực sâu, một quái vật mà Bạch Duy biết rõ nếu dùng vôi sống ném vào hắn thì hắn sẽ teo lại. Bốn mươi năm sau Bạch Duy vẫn sẽ tức giận ném bút máy vào hắn, còn Lư Sâm đã có thể duỗi xúc tu ra trước mặt Bạch Duy, vụt một cái là tóm lại chiếc bút máy mà họ mua vào ngày kỷ niệm…

Đó dường như cũng là một tương lai mờ ảo, tỏa ra ánh hào quang của nến.

Mặc dù lý trí khiến Bạch Duy cảm thấy, điều đó khó có thể xảy ra. Nhưng khoảnh khắc đó, cậu bắt đầu tưởng tượng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...