Chap 85: Đối Đầu
Chương 85 Đối Đầu
Hai đặc vụ vừa xuống lầu liền bị ánh sáng lóa mắt từ bên ngoài làm cho choáng váng.
"A… Aston Martin?!"
Sự say mê của đàn ông trẻ tuổi với xe cộ thật khó hiểu, nhưng trong khoảnh khắc này, Diệp Hàm chỉ cần liếc mắt là nhận ra chiếc xe sang trước mắt.
"Còn là DB5 nữa chứ, chẳng phải đây là xe của 007 sao?!"
Chiếc xe sang trị giá ba triệu bảng Anh khiến hai đặc vụ không dám thở mạnh, sợ làm vấy bụi lên lớp sơn xe. Diệp Hàm nhìn chiếc xe với ánh mắt đầy ghen tỵ.
Bên cạnh, Mạc Nghê và Mạc Tác cũng lộ rõ vẻ hâm mộ.
Dù là đặc vụ hay sát thủ, ai có thể kháng cự nổi sức hấp dẫn của một chiếc DB5? Sống trong thế giới lưỡi dao liếm máu, ai chẳng muốn có một chiếc xe “chất chơi” như thế?
Hai thanh niên bước xuống xe. Người lái xe mặc đồ xa hoa đến từng chiếc cúc áo cũng phát sáng ánh hào quang của tiền bạc. Người ngồi ghế phụ tuy ăn mặc giản dị hơn, nhưng chỉ cần nhìn vào họa tiết chìm trên tay áo cũng đủ biết đó là hàng hiệu đắt đỏ.
…Rốt cuộc họ đến đây du lịch hay dự đám cưới?! Diệp Hàm nhìn hai người trước mắt mà không khỏi nghi hoặc, dù là người dày dạn kinh nghiệm như cậu ta cũng không đoán nổi mục đích của hai người này tới đây.
—Không, nếu có người mặc thế này, lái xe kiểu này tới đám cưới, thì chắc chắn là để “cướp dâu”, chứ không phải chúc phúc đâu. Là sát thủ, kiến thức của Mạc Nghê rộng rãi hơn nhiều.
Một đặc vụ, một sát thủ lại lần nữa liếc nhìn nhau, một cái nhìn nữa trong buổi sáng nhiều biến cố. Không biết từ khi nào, đôi mèo chuột chính tà này lại nảy sinh chút đồng cảm lạ kỳ.
“Làm phiền một chút,” Người ngồi ghế phụ mỉm cười nhã nhặn, “Đây là số 173, Liễu Khê phải không?”
Diệp Hàm và Mạc Nghê lại nhìn nhau lần nữa.
“Nếu các anh đến trọ thì đúng.”
“Phải, tôi nhớ.”
“Cảm ơn.” Người ngồi ghế phụ vẫn mỉm cười.
Người lái xe thì trông có vẻ khó chịu. Gã đứng xa xa nhếch môi, soi mói nhìn căn nhà trước mắt.
“Bạch Duy—lại sống ở chỗ thế này sao?”
“Anh Diệp, đây là ngôi nhà mới của Bạch Duy, là nơi cậu ấy và chồng cùng mua và sắp xếp.” Người ghế phụ nhắc nhở.
“Nhỏ vậy à? Còn không bằng biệt viện nhỏ ở nhà họ Bạch dùng để đón khách. Tên kia lại để Bạch Duy sống ở đây sao?”
Hai thiếu gia giàu có này… biết Bạch Duy sao?
Bốn vị khách trọ xung quanh lập tức tỉnh cả người. Họ chăm chú quan sát hai người này, cố suy đoán liệu sự xuất hiện của họ sẽ mang đến biến động gì.
Và rồi họ nhìn thấy hai người đó đều vô cùng thất thố, như sắp rơi cả cằm xuống đất.
“Chào buổi chiều.”
Bình luận