Chap 83: Chia rẽ
Chương 83 chia rẽ
Dù sao đi nữa, điều này có nghĩa là mọi chuyện đã thay đổi! Mạc Nghê cảm thấy mình không thể đợi thêm nữa, cô phải xác nhận vị trí của Bạch Duy ngay bây giờ!
Tất cả là do hai đặc vụ đó hôm qua! Mạc Nghê lập tức nghĩ ra nguyên nhân. Cô thấy hai người này đưa một thứ gì đó cho Nhậm Quân Nghiêu, trông giống như một mẫu xét nghiệm nào đó. Nhưng ai có thể ngờ, bác sĩ này lại là đồng bọn của Bạch Duy chứ? Nhậm Quân Nghiêu nhất định đã thông báo chuyện này cho Bạch Duy rồi.
Bạch Duy đã chạy rồi!
Ngay khi cô vỗ bàn đứng dậy, trên cầu thang có tiếng bước chân đi xuống.
Khuôn mặt Bạch Duy từ trong bóng tối dần dần xuất hiện trước mặt mọi người. Trông cậu còn xanh xao lạnh lùng hơn hôm qua, như một bức tượng thạch cao được lấy ra từ hầm băng. Cậu nhìn thẳng về phía trước, không nhìn bất kỳ ai, chỉ sau khi ngồi xuống mới thờ ơ liếc nhìn cô một cái.
Cái nhìn đó khiến Mạc Nghê hơi sởn gai ốc.
Đó là một ánh mắt đánh giá không chút cảm xúc, cứ như thể mọi thứ trước mặt cậu đều chỉ là một đống rác vô tri.
Lư Sâm đẩy bữa sáng về phía cậu.
"Tôi đi dọn dẹp vườn đây." Lư Sâm mỉm cười với những người khách trọ đó.
Hai đặc vụ nhìn nhau, giả vờ vô tình đi theo Lư Sâm ra ngoài. Vì vậy mà trên bàn chỉ còn lại ba người Mạc Nghê, Mạc Tác, và Bạch Duy.
Bạch Duy nhìn chằm chằm vào đĩa bánh mì, nhưng cậu vẫn không hề động đến nó. Khi xuống lầu Bạch Duy cảm thấy mình như một linh hồn cô độc, cậu bình tĩnh hơn bất cứ lúc nào, cậu quyết định ở lại đây đối phó với những người chơi này.
Nhưng khi nhìn thấy đĩa bánh mì này, một suy nghĩ chợt xuất hiện trong đầu cậu. Lư Sâm có nên ở lại với cậu không?
Ban đầu, Bạch Duy bị ý nghĩ này của mình làm cho kinh ngạc. Cậu cảm thấy buồn cười, như bị ánh nắng sắc bén phản chiếu qua gương đâm vào mắt giữa ngày trời quang mây tạnh.
Sao cậu lại muốn Lư Sâm rời đi chứ?
Lư Sâm mạnh mẽ đến thế, hắn nhảy từ trên cao xuống cũng không chết, bị điện cao thế giật cũng không bị cháy xém.
Hàng ngàn lần Bạch Duy thất bại trong việc giết chồng đều là để chuẩn bị cho khoảnh khắc này. Cảm giác không thể loại bỏ được Lư Sâm trước đây đã khiến Bạch Duy chán nản, giờ đây nên để người chơi chịu đựng nó. Lư Sâm nên làm con chó săn của cậu, làm thanh đao của cậu.
Cậu sẽ sai khiến Lư Sâm, đâm thật mạnh vào kẻ thù của mình.
Nhưng cậu lại do dự... Lư Sâm dùng sốt sô cô la vẽ một mặt cười lên bánh mì, giống như thứ mà một đứa trẻ sẽ vẽ, muốn người mình yêu vui vẻ. Khoảnh khắc đó cậu chợt nhớ, sau khi Lư Sâm rơi từ trên cao xuống vỡ vụn rồi sống lại, Lư Sâm đứng trong sân, ánh đèn pha ô tô chiếu sáng khuôn mặt hắn, Lư Sâm cười và vẫy tay với cậu, vẫy tay không ngừng.
Nụ cười trên khuôn mặt Lư Sâm lúc đó, giống hệt mặt cười bằng sốt sô cô la trên miếng bánh mì này.
Thật ngốc nghếch, thật kém thông minh, thật thô thiển.
Bình luận