Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 82: vì cái nhà này mà chiến.

Chương 82 vì cái nhà này mà chiến.

Năm thứ hai Lư Sâm mới bước vào thế giới loài người, hắn từng nhìn thấy một bức tượng điêu khắc trong suốt như pha lê trong một phòng trưng bày nghệ thuật. Hắn dừng lại trước bức tượng đó nhìn rất lâu. Chưa bao giờ có một thứ khác khiến hắn cảm thấy vẻ đẹp đến thế. Hắn không chớp mắt, cho đến khi những lính đánh thuê khác đến vỗ vai hắn, thiếu kiên nhẫn giục hắn mau đi.

Họ luôn giữ thái độ thù địch và cảnh giác đối với loài dị biệt mạnh mẽ nhưng luôn hỏi những câu hỏi khó hiểu như hắn. Do đó, Lư Sâm chưa bao giờ có nhiều giao tình với họ.

Nhưng lần này, có lẽ vẻ mặt của Lư Sâm khi nhìn bức tượng đã khiến người lính đánh thuê kia nhớ đến chính mình cũng từng khao khát tài sản như vậy. Người lính đánh thuê liền cười xấu xa và đưa ra lời khuyên cho cảm xúc hiếm hoi của con quái vật này: "Nếu anh thích nó, chi bằng bây giờ cứ lấy nó đi.”

Chủ phòng trưng bày nghệ thuật co rúm lại ở một góc hành lang khác, kinh hoàng nhìn những người lính này. Lư Sâm dừng lại trước bức tượng rất lâu, nhưng hắn lắc đầu nói: "Thôi vậy."

Nó trông thật mong manh, lại thật đẹp đẽ, nên được giữ lại dưới ánh đèn rực rỡ.Nếu hắn lấy đi, sớm muộn gì nó cũng sẽ bị đập vỡ.

Hãy để nó ở lại đây. Dù du khách thưa thớt, nó vẫn sẽ luôn đẹp đẽ một mình. Tất cả những người vô tình đi ngang qua đây sẽ đều nhìn thấy vẻ đẹp này. Và Lư Sâm cũng sẽ luôn biết rằng, nó vẫn tồn tại.

Nếu câu chuyện dừng lại ở đây, đây lẽ ra là một kết thúc khá tốt đẹp. Nhưng bảy ngày sau, Lư Sâm nghe thấy tin tức từ radio, một quả bom đã rơi xuống hầm trú ẩn của kẻ thù. Nó đã phá hủy tòa nhà đó, đồng thời cũng phá hủy phòng trưng bày nghệ thuật ngay bên cạnh.

Người hỗ trợ ném bom là một thành viên trong đội lính đánh thuê. Nhưng anh ta không cố ý, anh ta chỉ không thể nhớ những thứ Lư Sâm yêu thích.

Rất nhiều người sẽ không nhớ những thứ mà người khác yêu quý.

Lư Sâm tìm thấy một chút mảnh vỡ của bức tượng dưới đống đổ nát. Xa xa, những lính đánh thuê khác nhìn hắn một cách kỳ quái.

"Hắn quá ủy mị." Lư Sâm nghe thấy ai đó nói, "May mà hắn là một con quái vật. Nếu hắn là con người, hắn sẽ không thể sống sót ở đây."

Từ đó về sau, Lư Sâm cũng học được cách cướp đoạt như những người khác. Hắn sẽ lấy đi kho báu mà mình muốn, dù biết rằng nó sẽ dễ dàng bị phá hủy trên đường đi của chiến tranh. Hắn sẽ tùy hứng,vứt bỏ những tàn tích của những món bảo vật bị hủy hoại, hoặc cũng giữ chúng trong két sắt của mình.

Số phận của kho báu không quan trọng, hắn chỉ cần chúng nằm trong tay hắn, và luôn luôn trong tay hắn.

Hắn mang theo những báu vật đó lao vào khói lửa chiến tranh, giống như hắn mang theo Bạch Duy lao về thị trấn Tuyết Sơn mà hắn chưa từng đặt chân đến.

Bây giờ Bạch Duy đang khóc, rõ ràng Bạch Duy không vỡ vụn, con người sẽ không vì một trận khóc mà trở nên héo úa, nứt nẻ, hay vỡ tan không thể cứu vãn. Gò má Bạch Duy vẫn mềm mại, ngón tay cậu vẫn thon dài đẹp đẽ, nếu cậu có thể bình tĩnh lại, nếu cậu có thể vui vẻ trở lại trong tương lai, cậu vẫn sẽ là hình dáng của ngày hôm kia, hôm kìa, và thậm chí là ba tháng trước.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...