Chap 79: Bù cho ngày hôm qua.
Chương 79 Bù cho ngày hôm qua.
Đoàn người của Diêu Đại Mộc lên xe mà đi. Lúc này, Lư Sâm cuối cùng cũng tiễn hết dân trấn đến hóng chuyện.
"Căn homestay của các cậu sau này nhất định sẽ phát triển rực rỡ, tiền đồ sáng lạn. Cậu sẽ thúc đẩy ngành du lịch của thị trấn Tuyết Sơn, đúng là người thành công!" Có người nhe răng cười, chúc tụng bọn họ: "Lư Sâm, cậu thật là giỏi! Biết đâu mười năm nữa khi thị trấn bầu trưởng trấn, cậu sẽ đắc cử! Cũng có khi không cần tới mười năm, năm năm là đủ!"
"Hahaha, không chừng sau này cậu còn bước chân vào con đường chính trị ấy chứ!"
Không. Lư Sâm thầm nghĩ, hắn không muốn ở lại nơi này nữa.
Hắn đẩy cửa bước vào nhà, thấy Bạch Duy đang ngồi trên ghế sofa cạnh cửa sổ. Cậu đang cầm một cuốn tạp chí thời trang, lật từng trang vẻ mặt uể oải, như chẳng mấy hứng thú với thế giới bên ngoài.
Trên chân Bạch Duy phủ một tấm chăn cashmere màu be nhạt, bên cạnh là một tách cà phê đặt trên bàn trà. Ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ được thiết kế tinh tế, rọi xuống người cậu, khiến cậu trông vừa tự nhiên lại vừa đẹp đẽ.
Ngay khoảnh khắc ấy, Lư Sâm bất chợt có một liên tưởng.
Nếu họ chưa từng gặp nhau thì sao? Nếu hắn không đưa Bạch Duy rời khỏi Bắc Đô, không kéo cậu ra khỏi bên cạnh ông nội cậu, thì giờ này, Bạch Duy sẽ sống một cuộc đời như thế nào?
Có lẽ cậu sẽ có tất cả những điều kiện cần thiết để sống như một người bình thường chăng? Một năm trước, có lẽ Lư Sâm sẽ nghĩ như vậy. Hắn từng nghĩ nếu không có sự tồn tại của mình, Bạch Duy sẽ tiếp tục làm một nhà văn ở một thành phố nào đó, hoặc có thể làm việc tại đài truyền hình. Cậu sẽ tinh tế, tao nhã, có học thức, hòa đồng với tất cả mọi người, có một cô bạn gái xinh đẹp và thông minh không kém mình, rồi lập nên một gia đình hạnh phúc.
Đây chính là kiểu gia đình “hoàn hảo” của một “người hoàn hảo” mà ba năm trước, hắn sẽ ghen tị đến phát cuồng mà muốn giành lấy bằng được.
Hắn từng tưởng tượng cuộc sống của Bạch Duy chính là điều mà những lính đánh thuê khác, đặc biệt là lão già đó cũng sẽ ghen tị, cũng sẽ ngưỡng mộ, rồi từ đó tự cảm thấy mình thấp kém. Đó là lý do hắn muốn chiếm lấy nó.
Nhưng bây giờ, hắn không nghĩ như vậy nữa.
Thì ra Bạch Duy không hoàn hảo. Hoặc nói đúng hơn, Bạch Duy của quá khứ cũng giống như hắn của hiện tại, đều đang cố gắng giả vờ làm một “người bình thường” đúng chuẩn trước mặt xã hội. Tuy chẳng có gì mới dưới ánh mặt trời, nhưng Lư Sâm đã dần hiểu rằng gia đình nào cũng có bí mật và rắc rối riêng. Chỉ là, bí mật và rắc rối của Bạch Duy… còn vượt xa người thường.
Bạch Duy có xuất thân mà cậu không muốn nhắc đến. Từ nhỏ tới lớn, cậu không thể kết bạn thân như người bình thường, không muốn mở lòng với ai. Cậu mắc chứng sạch sẽ gần như bệnh hoạn cùng với rối loạn ám ảnh cưỡng chế. Cậu cứng đầu, cố chấp, thậm chí thà giết người cũng không muốn làm tổn hại đến hình ảnh bản thân trước xã hội. Cậu không muốn ly hôn.
Bình luận