Chap 78: Hắn muốn chuyển đi khỏi nơi này.
Chương 78 Hắn muốn chuyển đi khỏi nơi này.
“Sherlock Holmes Bạch”
“Là Sherlock Holmes Bạch đấy à?!”
“Giọng nói này! Y như đúc!”
Mặc dù ống kính đã bị Lư Sâm che khuất, nhưng người trong phòng livestream vẫn nghe rõ tiếng của Bạch Duy. Ngoài sự náo động dữ dội ấy, nhóm người bên phía các hot streamer lại im phăng phắc.
Họ hoàn toàn không ngờ — thật sự không ngờ — người họ đang tìm kiếm, Sherlock Holmes Bạch lại sống trong ngôi nhà này!
Qua lớp rèm chớp, họ không thấy được bóng dáng Bạch Duy. Ai nấy sốt ruột không yên, chỉ mong cậu mau chóng ra khỏi nhà.
Tiếc thật đấy! Sao camera lại nằm trong tay Lư Sâm chứ!
“Khách trọ do đàn anh của em dẫn tới,” Lư Sâm nói.
Hắn che ống kính, như một hiệp sĩ trung thành canh giữ trước cửa nhà. Giọng lạnh lùng kia lại vang lên: “Ô, tiếc thật, chỗ chúng tôi hết phòng rồi.”
“Hết phòng rồi?” Nhậm Quân Nghiêu kinh ngạc. “Không phải chỗ các anh có tám phòng sao? Mà hôm qua còn chẳng có ai trọ mà?”
Ánh mắt sắc bén của Lư Sâm liếc nhìn Nhậm Quân Nghiêu: “Nhà cậu ở phía tây, nhà tôi ở phía đông, sao cậu biết hôm qua nhà tôi không có khách? Ngày nào cậu cũng rình mò nhà tôi chắc?”
Lời của Lư Sâm rõ ràng mang theo mối hận cũ. Trước đây hắn chỉ xem Nhậm Quân Nghiêu là kẻ bắt nạt Bạch Duy, nhưng liên tưởng đến bác sĩ Hàn Mặc hôm qua, hắn càng nghĩ càng thấy không ổn.
Chẳng lẽ Hàn Mặc cũng có ý đồ với Bạch Duy?!
— Thị trấn Tuyết Sơn này không thể ở lâu nữa. Đây là suy nghĩ chợt nảy ra trong đầu Lư Sâm lúc ấy. Hắn phải đưa Bạch Duy chuyển nhà, tránh xa đám thần kinh có mưu đồ với cậu.
“Đợi đã, tôi không… tôi không phải!” Nhậm Quân Nghiêu có phần lúng túng, vừa xấu hổ vừa giận dữ. “Anh… anh xem tôi là biến thái chắc?!”
Ngay lúc đó, một mái tóc hồng và một mái tóc xanh lá dừng lại bên cạnh họ.
Trên con đường rộng rãi này rõ ràng có lối đi, vậy mà hai người đó lại đi thẳng một đường, vượt rào mà đến. Khi nghe thấy câu nói đó, họ đang định trèo qua hàng rào khác của ông chủ tiệm siêu thị. Nhưng vừa nghe tiếng đối diện, người tóc xanh liền dừng lại.
“Khoan đã,” cô chặn bạn mình lại, “Hình như có biến!”
“Từ từ.” Người tóc hồng bịt miệng ông chủ tiệm siêu thị: “Chúng ta phải nghe lén cuộc trò chuyện bên nhà hàng xóm.”
Ông chủ tiệm siêu thị đang định ra ngoài làm vườn: …
“Đợi đã, hai người là…” um um um…
Người tóc hồng: “Khách trọ.”
Khách trọ nhà ai mà trèo qua hàng rào nhà bên chứ!
Nhà ông chủ tiệm siêu thị chỉ cách nhà Bạch Duy một bức tường. Vị trí địa lý thuận lợi mang đến một điểm lợi là: giữa toà B mà nhà Bạch Duy dùng làm homestay và ông, có cách nhau tòa A mà Bạch Duy ở — điều này giúp âm thanh ồn ào của tòa B không vọng đến chỗ ông. Nhưng điểm bất lợi là, toà A dù đa phần thời gian yên tĩnh như chết, nhưng thỉnh thoảng lại đúng là có người chết trong đó, nên ông luôn nghe thấy tiếng súng, vật nặng rơi, xe đâm hàng rào hoa, v.v.
Bình luận