Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 75: Mùi máu tanh nhàn nhạt!

Chương 75: Mùi máu tanh nhàn nhạt!

Mặc dù bên ngoài trời đang mưa như trút nước, tiếng mưa đập vào cửa kính như một khúc nhạc rối loạn, Mạc Tác vẫn hạ thấp giọng nói:

“Ý của em là… thân phận thật sự của sát thủ số một là…”

Mạc Nghê nghiêm túc khẽ ho một tiếng.

“Em nghi ngờ… cậu ta chính là Bạch Duy!”

Đúng lúc này có một tia sét xé ngang trời, điện trong biệt thự vụt tắt. Hai người ngồi đối diện nhau trong bóng tối, không ai nói thêm lời nào.

Một lát sau, Mạc Tác lên tiếng: “Được rồi, Bạch Duy là ai?”

“Bạch Duy là ai? ...Anh quên tên cậu ta nhanh vậy sao? Cậu ta là ông chủ còn lại của căn homestay này đó!” Mạc Nghê dở khóc dở cười, “Vừa nãy em thấy cậu ta đang tấn công Lư Sâm trên hành lang tầng hai!”

“Ý em là…”

“Cậu ta trốn khỏi Hắc Cảng, lưu lạc đến đây, không có chỗ ở, bất đắc dĩ phải giả vờ kết thân với Lư Sâm. Hôm nay cậu ta tấn công Lư Sâm, cầm lấy chìa khóa xe, nhân cơ hội tính giết Lư Sâm để một mình chiếm lấy homestay này.” Mạc Nghê phân tích, “Nhưng đáng tiếc, cậu ta lại đụng trúng người chơi—kẻ địch tự nhiên của cậu ta!”

“Vậy thì… tất cả đều hợp lý rồi!”

Hai người lại một lần nữa rơi vào im lặng. Mạc Tác hỏi: “Tiếp theo phải làm gì?”

“Làm gì à? Anh đến trấn nhỏ hỏi thăm, còn em đi nói chuyện với Bạch Duy…”

Ngay lúc này, ánh đèn trong phòng bỗng nhiên lại sáng lên.

Cửa vang lên tiếng bước chân và tiếng gõ. Tim Mạc Tác như bị bóp nghẹt. Anh ta cầm vũ khí, cẩn trọng mở cửa, thấy Lư Sâm và Bạch Duy đang đứng ngoài ngưỡng cửa.

Hai người mặc đồ ngủ đôi, một lớn một nhỏ, một cao một thấp, trông hoàn toàn không hợp nhưng lại kề sát nhau. Lư Sâm cầm đèn pin, Bạch Duy ôm một cây nến.

“Các người…”

“Chào buổi tối.” Hai người đồng thanh nói.

Họ lại liếc nhìn nhau, Bạch Duy lên tiếng: “Tiếng sét vừa rồi khiến cầu dao điện bị ngắt. Bọn tôi đến bật lại cầu dao, hy vọng không làm phiền hai người.”

“Ồ… không đâu… sao có thể…”

Hai người này như thể hai tấm bìa bị dán cứng vào nhau, từng hành động nhỏ đều lộ ra vẻ quái dị, vậy mà lại cố gắng tỏ ra thân thiết như không có gì bất thường. Mạc Tác nhìn họ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

“Vậy thì tốt.” Lư Sâm mỉm cười, “Chúng ta đến tìm nhóm tiếp theo.”

…Câu nói ấy nghe như thể bọn họ là NPC trong một trò chơi kinh dị vậy. Hai người quay lưng rời đi, Mạc Tác đưa mắt dõi theo họ xuống lầu một.

Sau đó, anh ta vội đóng cửa, chạy về phía Mạc Nghê.

Sau khi xử lý hết mọi người từng phòng một, Bạch Duy và Lư Sâm lại quay về phòng ngủ lớn của họ. Bạch Duy nằm trên giường khô ráo quay lưng về phía Lư Sâm, lạnh lùng nói: “Hy vọng anh đã xử lý xong Hàn Mặc.”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...