Chap 72: Đừng Tức Giận
Chương 72 - Đừng Tức Giận
“Cứu với......”
Hàn Mặc tuyệt vọng bò lê về phía trước, nhưng lại bị Lư Sâm bóp chặt cổ. Ngay khoảnh khắc đó, gã trông thấy Bạch Duy đứng bên cửa sổ.
Khuôn mặt tuấn tú và tự phụ ấy không mang một chút biểu cảm nào. Cậu dửng dưng nhìn hai người họ, khoanh tay đứng nhìn như thể đang nhìn hai kẻ đã chết.
Trong đáy mắt cậu ánh lên cơn giận lạnh lẽo.
Khặc... khặc... khặc... khặc...
Hàn Mặc tuyệt vọng đến cùng cực. Lẽ ra từ đầu gã không nên đến trấn Tuyết Sơn. Nếu không đến trấn Tuyết Sơn, gã sẽ không gặp Bạch Duy. Nếu không gặp Bạch Duy, gã đã không rơi vào nơi khiến gã tuyệt vọng đến thế…
Cơn nghẹt thở khiến Hàn Mặc dần mất đi ý thức. Khi Lư Sâm định đưa tay ra tiếp tục xử lý gã thì trong phòng đột ngột vang lên tiếng chuông inh tai nhức óc.
"Đinh đoong!"
"Đinh đoong!"
Chuông cửa được nối dây dẫn với chiếc chuông nhỏ đặt cạnh phòng ở của Bạch Duy và Lư Sâm. Đây là một thiết kế đắc ý của Lư Sâm. Khi lắp đặt, hắn từng tự hào nói với Bạch Duy rằng như vậy sẽ giúp họ nghe được tiếng gõ cửa cả trong lúc ngủ, để đón tiếp những vị khách trú chân ban đêm.
Bạch Duy và Lư Sâm đều ngẩn ra. Nhưng tiếng chuông lại vang lên thêm mấy lần nữa.
Hiển nhiên người nhấn chuông là kẻ nóng tính, lại còn rất thiếu kiên nhẫn.
“Anh xuống dưới xem thử đi.” Bạch Duy bất ngờ lên tiếng:“Biết đâu là khách đến xin nghỉ trọ.”
Cậu thấy Lư Sâm mãi không nhúc nhích bèn đá Hàn Mặc bên cạnh một cái, mỉa mai: “Sao, anh sợ gã chạy mất à?”
“Anh không yên tâm.” Lư Sâm đáp.
Bạch Duy vừa định mở miệng, Lư Sâm đã rút từ ngăn kéo bên cạnh ra một cuộn dây thừng, sau đó bắt lấy Bạch Duy, trói cậu vào cây cột trong phòng ngủ.
“Lư Sâm! Anh! Ưm!”
Lư Sâm nhét một quả bóng bịt miệng vào miệng Bạch Duy. Bạch Duy trừng mắt nhìn vật trong tay hắn... Lư Sâm dám mua cái này sao?!
Gương mặt lúc nào cũng mang nụ cười của Lư Sâm giờ lại không có chút ý cười nào. Hắn lạnh nhạt nhìn Bạch Duy bị bịt miệng, thấp giọng nói: “Xin lỗi, bây giờ anh không thể chịu được chuyện nguy hiểm nếu em tìm cách thoát khỏi anh.”
“Ưm! Ưm ưm!”
“Ngày mai anh sẽ xin lỗi, nhưng hôm nay thì không.” Lư Sâm nói.
Mắt Bạch Duy lập tức đỏ ngầu, cậu giận dữ trừng trừng nhìn đối phương, định giơ chân đá. Lư Sâm liền lấy một tấm đệm mềm kê dưới người Bạch Duy. Sau đó, hắn khóa cửa phòng lại.
“Chủ nhà không có ở nhà sao?” Trong cơn mưa lớn, có người lên tiếng.
“Chắc vẫn đang ngủ, bình thường nhà nghỉ cũng chẳng có mấy khách.” Một cô gái trẻ đáp.
Cô có dáng vẻ mạnh mẽ, mặc thường phục. Nhưng nhiều người dễ dàng nhận ra khuôn mặt ấy, nữ cảnh sát của thị trấn, Đái An.
Bình luận